Mở đầu
Sản bố mẹ cậu bán non lứa lợn ở quê nhà Giao Thủy. Nam Định gửi lên hôm qua. Thằng Khải là đích tôn, là niềm tự hào của cả cái họ Nguyễn này. Mày Đỗ Sư phạm, sau này làm thầy thiên hạ thì bố mày có cầy quốc đến gãy cả xương sống cũng cam lòng.
Câu nói của bố trong bữa cơm chia tay hôm tiễn cậu lên Hà Nội nhập học vẫn còn văng vẳng bên tai. Bàn tay bố thô giáp như vỏ cây xà cừ run run rúi vào tay cậu sấp tiền hôi mùi cám và mồ hôi. Chính vì cái niềm tự hào nặng ngàn cân ấy mà Khải không dám thở mạnh. Hết năm nhất quy định ký túc xá thay đổi, ưu tiên tân sinh viên Khải buộc phải khăn gói ra ngoài tìm trọ.
Với cái ngân sách eo hẹp đến đáng thương, cậu dạt về một con ngõ sâu hun hút nằm sát bờ sông Tô Lịch, nơi mà mùi nước cống nồng nặc bốc lên mỗi khi trời trở gió. Căn trọ khải tìm được nằm ở tận cùng của một dãy nhà cấp bốn lập Vibro xi măng. Tường vôi tróc lở loang lổ những vết ẩm mốc xanh gì như bàn đồ thế giới. Bà chủ nhà một người đàn bà béo tốt có đôi mắt sắc lèm như dao cau chỉ tay vào căn phòng rộng chừng 10 m²ông 500 một tháng.
Điện nước tính riêng ở thì đặt cọc, không thì lượn. Bà không rảnh tiếp chuyện co kè. Khải gật đầu cái dục. Cậu chẳng còn lựa chọn nào khác.
Cấu trúc khu trọ này khá kỳ lạ. Vốn là một căn nhà lớn, chủ nhà xây tường ngăn đôi để chia nhỏ ra cho thuê. Bên ngoài là lối đi chung, bên trong ngăn thành các phòng nhỏ. Vách ngăn giữa các phòng chỉ là tường mười mỏng manh, chất vữa sơ xài, đến mức người bên này hắt hơi, người bên kia cũng có thể giật mình thon thót.
Hàng xóm của Khải đa phần là dân lao động chân tay hoặc sinh viên nghèo. Phòng đầu hồi là hai cô công nhân dệt may đi làm theo ca kíp, mặt mũi lúc nào cũng phờ phạc vì thiếu ngủ. Kế đó là mấy cậu sinh viên Bách Khoa tối ngày cắm mặt vào game và đồ án. Nhưng điều khiến Khải chú ý nhất lại là căn phòng sát vách với cậu phòng của mẹ con chị Thảo.
Lần đầu tiên gặp Thảo, Khải đã sững sờ. Đó là một buổi chiều muộn khi Khải đang lúi húi dọn dẹp đống sách vở cũ mèm vào cái hỏng tôn. Một chiếc xe máy Honda Dream láng cóng đỗ xịch trước sân. Người phụ nữ bước xuống xe không giống bất kỳ ai trong cái xóm trọ nghèo nàn này.
Chị Trạc 27 28 tuổi, mặc chiếc váy lụa màu mận chín ôm sát lấy thân hình đồng hồ cát nảy nờ. Làn da trắng sứ mịn màng tương phản gay gắt với bức tường rêu phong sau lưng. Mái tóc chị uốn xoan nhẹ, buông lơi trên bờ vai trần, thoang thoảng mùi nước hoa ngòn ngọt, nồng nàn thứ mùi hương xa xỉ mà Khải chưa từng ngửi thấy ở những cô gái quê mùa hay đám bạn cùng lớp. "Cậu mới chuyển đến à?" Thảo cất tiếng, giọng chị trầm và khàn nhẹ, nghe như tiếng lụa xé trong đêm.
Khải luống cuống đứng dậy, tay chân thừa thãi không biết giấu vào đâu, lắp bắp. Dạ vâng, em mới đến sáng nay. Em chào chị. Thảo mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt nhưng lại có sức hút kỳ lạ. Chị dắt tay một bé gái chừng sáu, bảy tuổi, con bé có đôi mắt đen láy, to tròn và buồn thăm thẳm giống hệt mẹ.
Chị là Thảo ở ngay phòng bên cạnh đây. Còn đây là bé Bống. Có gì khó khăn cứ ới chị hàng xóm láng giềng cả. Từ hôm đó, hình ảnh người đàn bà tên Thảo cứ lẩn vận trong tâm trí Khải. Ở cái xóm trọ này, người ta xì xào về Thảo nhiều lắm.
Mấy bà bán nước đầu ngõ bảo trị làm gái, cái nghề mà người đời khinh rẻ gọi là bán chôn nuôi miệng. Họ bảo trị bỏ chồng ở Hải Phòng, ôm con lên đây trốn nợ tình hay nợ tiền gì đó. Khải nghe chỉ để ngoài tai nhưng trong lòng bán tín bán nghi. Bởi Thảo sống khép kín nhưng rất đàng hoàng.
Chị ít giáo du nhưng hễ gặp ai cũng chào hỏi lễ phép. Căn phòng của chị khác hẳn những phòng khác, sạch sẽ, thơm tho, có mùi hoa huệ trắng cắm trong lọ lục bình. Chị Trăm con bé bống từng ly từng tí, sáng nào cũng đưa con đi học, chiều đón về, tắm rửa, tết tóc gọn gàng. Nhìn cảnh ấy, Khải không sao liên kết được chị với những lời đồn đại nhớp nhúa kia.
Nhưng rồi, bức màn bí mật cũng dần được phén lên. Theo cách trần trụi nhất, đêm đó là một đêm tháng sáu oi nòng. Khải thức khuya ôn thi môn tâm lý học, cả xóm trọ đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng dế kêu di rỉ và tiếng quạt trần quay lạch cạch đầy mệt nhọc. Khoảng gần 11 gi đêm, Khải nghe tiếng xe máy dừng trước cửa phòng thảo.
Tiếng cổng sắt rên rỉ mở ra, rồi tiếng bước chân đàn ông nện xuống nền gạch nặng nề và dứt khoát. Vào đi anh. Khẽ thôi con bé ngủ rồi. Giọng thảo thì thảo nhưng trong đêm vắng nó vọng sang tai Khải rõ mồn một. Khải ngừng bút, tim cậu đập thình thịch, một linh cảm mơ hồ nhưng mãnh liệt dâng lên trong lồng ngực.
Cậu tắt đèn bàn, ngồi im như tượng trong bóng tối, nín thở lắng nghe. Cách một bức tường mỏng tang, tiếng xột xoạt của quần áo cọ vào nhau vang lên. Rồi tiếng bật lửa tanh tách, mùi khói thuốc lá Vinata hăng hắc len lòi qua khe cửa sổ xộc vào mũi Khải. Hôm nay lão nhà anh đi công tác mới trốn ra được một lúc. Nhớ em quá.
Giọng người đàn ông ồm ồm nhựa nhựa sặc mùi bia rượu. Gớm nhớ gì em hay nhớ cái này. Tiếng Thảo cười khúc khích là nơi khác hẳn vẻ điềm đạm ban ngày. Mặt Khải Nóng bừng lên như có ai đốt lửa.
Cậu biết chuyện gì sắp xảy ra? là một chàng trai 19 tuổi lớn lên ở vùng quê nghèo với nền giáo dục nho khát khe. Những chuyện nam nữ đối với Khải vẫn là một vùng cấm địa, vừa đáng sợ lại vừa đầy ma lực hấp dẫn. Và rồi âm thanh ấy bắt đầu cót két cót két. Chiếc giường gỗ bên phòng thảo bắt đầu rung lên va đập vào bức tường chung giữa hai phòng theo nhịp điệu đều đặn.
Mỗi cố va chạm như một nhát búa gõ thẳng vào màng nhĩ vào thần kinh đang căng như dây đàn của Khải. Ưm, nhẹ thôi anh. Bống nó dậy, kệ nó, anh chịu hết nổi rồi. Tiếng da thịt va chạm, tiếng hơi thở hồn hờn, tiếng rên rỉ bị kìm nén trong cổ họng, tất cả tạo thành một bản hòa tấu dục vọng trần trụi, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Khải ngồi đó, tay bám chặt vào mép bàn học, mồ hôi vã ra như tắm.
Cậu muốn bịt tay lại, muốn bỏ chạy ra ngoài, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn, cảm giác tội lỗi và sự tò mò rằng xé tâm can cậu. Một nửa con người khải tràng sinh viên sư phạm đạo mạo gào thét rằng đây là điều đồi bại, giơ bẩn, nhưng nửa còn lại bản năng đàn ông nguyên thủy lại căng lên, khao khát nuốt lấy từng âm thanh ấy. Trong bóng tối, trí tưởng tượng của Khải bay xa. Cậu hình dung ra cơ thể trắng ngẩn của Thảo giới ánh đèn mù mờ ảo, mái tóc xoăn rũ rượi, đôi môi đỏ mọng đang hé mở.
Hình ảnh ấy khiến hơi thở khải dồn dập, lồng ngực tức tối. Cậu chưa bao giờ được nhìn thấy cơ thể phụ nữ, chưa bao giờ biết chuyện ấy thực sự diễn ra thế nào ngoài những lời kể tục tiễu của đám bạn trai trong giờ ra chơi. Cuộc giao ban bên kia, bức tường kéo dài chừng 15 phút rồi kết thúc bằng những tiếng thở hắt ra đầy thỏa mãn của gã đàn ông. Sau đó là tiếng nước chảy rào rào trong nhà tắm, tiếng xả nước bồn cầu và tiếng xe máy nổ máy rời đi trong đêm.
Khải nằm vật xuống giường, mắt chân chân nhìn lên trần nhà loang lổ vết ố. Đêm ấy cậu không tài nào ngủ được. Hình ảnh chị Thảo người phụ nữ ban sáng còn dịu dàng dắt con đi học, giờ đây hiện lên trong đầu cậu với một thân phận khác, một ả đàn bà lẳng lơ mua vui cho thiên hạ. Sáng hôm sau, Khải dậy muộn với đôi mắt thăm quằng ra bể nước Trung đánh răng, cậu chạm mặt Thảo đang giặt quần áo.
Chị mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng tang, cúi người bên chậu nước để lộ khe ngực sâu hun hút trắng ngẩn. "Chào em, sao nay trông phờ phạc thế?" "Học khuy quá à." Thảo cười tươi tắn, như thể đêm qua chẳng có chuyện gì xảy ra. Khải đỏ mặt tía tai, ấp úng. "Dạ vâng, bài vở nhiều quá chị ạ.
Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt chị, chỉ dám liếc trộm qua bờ vai Trần đang chuyển động nhịp nhàng theo động tác vò quần áo. Mùi hương đàn bà từ người chị tỏa ra, quyện với mùi xà phòng Lai Boy xộc vào mũi Khải làm cậu chánh choáng. Cậu vội vàng rửa mặt qua loa rồi chạy biến vào phòng, tim đập loạn xạ. Từ hôm đó, cuộc sống của Khải bị đảo lộn hoàn toàn.
Cậu không còn tập trung vào những trang giáo trình tâm lý học hay triết học Mar Lenin được nữa. Mọi giác quan của cậu giờ đây chỉ hướng về phía bên kia bức tường. Khải bắt đầu theo dõi lịch sinh hoạt của Thảo. Cậu nhận ra quy luật những vị khách thường đến vào lúc tối muộn hoặc những buổi trưa vắng vẻ khi bé Bống đã đi học bán trú.
Có người đi xe sang, có kẻ đi xe số cả tàng, có gã bụng phệ hói đầu, có gã còn trẻ măng. Họ đến chớp nhoáng giải quyết nỗi buồn rồi đi để lại cho Thảo những sấp tiền polyme lạnh lẽo. Sự khinh bỉ ban đầu dần nhường chỗ cho một nỗi ám ảnh bệnh hoạn. Khải vừa ghê tởm lại vừa ghen tỵ với những gã đàn ông kia.
Tại sao họ những kẻ thô lỗ cục mịch lại được sở hữu, được dày vò người đàn bà đẹp đẽ ấy, còn cậu thì chỉ biết thu mình trong bóng tối và lắng nghe. Một buổi chiều thứ bảy, trời mưa tầm tã. Khải đang nằm đọc sách thì nghe tiếng gõ cửa. Cậu mở ra là Thảo. Trên tay chị bưng một bát chè đỗ đen nóng hồi.
Chị nấu chè cho cái bống, tiện tay múc cho em một bát. Ăn cho mắt ruột. Thấy em dạo này gầy đi đấy. Thảo nói. Giọng Ân cần như một người chị gái thực thụ. Khải sững người nhận lấy bát chè.
Sự tò mò lớn dần
Hơi ấm từ bàn tay chị chạm vào tay cậu khiến dòng điện chạy dọc sống lưng. Em cảm ơn chị. Thôi ăn đi. Khách sáo gì mà. này tối rảnh sang phòng chị xem phim. Tivi nhà chị mới bắt được cáp, nhiều phim hay lắm. Thảo nháy mắt tinh nghịch rồi quay gót đi về phòng.
Khoảnh khắc ấy, Khải nhận ra mình đã sai. Thảo không chỉ là một gái bán hoa, chị vẫn là một con người, một người phụ nữ cô đơn khao khát sự sẻ chia hay đơn giản chỉ là tình làng nghĩa xóm giữa chốn đô thị sâ bồ này. Nhưng chính sự tốt bụng ấy của chị lại càng làm ngọn lửa dục vọng trong Khải bùng cháy dữ dội hơn. Cậu muốn biết nhiều hơn, muốn nhìn thấy nhiều hơn là những âm thanh vô hình kia và cơ hội của cậu đã đến theo một cách không thể ngờ tới.
Hôm đó, Thảo nhờ Khải sang sửa giúp cái bóng đèn tuyết bị cháy trong phòng ngủ. Đây là lần đầu tiên Khải được Đường Hoàng bước vào cấm địa ấy. Căn phòng nồng nàn mùi phấn son và mùi da thịt. Chiếc giường đôi trải ga màu tím than rộng mênh mông chiếm gần hết diện tích.
Trong lúc đứng lên ghế đầu để tháo bóng đèn, mắt Khải vô tình liếc lên bức tường ngăn cách giữa phòng chị và phòng cậu. Ở sát trần nhà, nơi lớp vữa đã bong chóc vì ầm ướt, có một viên gạch bị lỏng chân, tạo ra một khe hở nhỏ xíu, chỉ bằng ngón tay út, nhưng đủ để ánh sáng lọt qua. Một ý nghĩ táo bạo và đen tối lóe lên trong đầu Khải. Nếu cạy nhẹ lớp vữa xung quanh viên gạch đó từ phía phòng mình, cậu có thể nhìn thấy toàn bộ chiếc giường này từ trên cao.
Tim Khải đập mạnh đến mức cậu suýt làm rơi tuốc nít xong chứ em cẩn thận kèo ngã nhé. Thảo đứng dưới giữ ghế ngước đôi mắt long lanh lên nhìn cậu t áo ngủ trễ nải để lộ bầu ngực căng tròn lấp ló. Dạ xong xong rồi chị ạ. Khải lắp bắp vội vàng trèo xuống.
Cố che giấu sự sáo động dữ dội ở phần dưới cơ thể. Đêm hôm đó đợi khi bé Bống đã ngủ say và Thảo vừa tiễn một người khách ra về, Khải bắt đầu hình động. Cậu dùng một con dao nhỏ nhẹ nhàng cạo từng chút vữa quanh viên gạch phía bên phòng mình. Cậu làm việc tỉ mỉ, kiên nhẫn như một nghệ nhân điêu khắc, vừa làm vừa nín thở lắng nghe động tĩnh bên kia.
Sau gần một tiếng đồng hồ hì hục, cuối cùng một lỗ nhỏ bằng đồng xu đã được khai thông. Khải cất hết đèn phòng mình, run rẩy kê chiếc bàn học sát tường rồi trèo lên. Cậu ghé mắt vào khe hở. Thế giới bên kia bức tường hiện ra trước mắt cậu, mờ ảo dưới ánh đèn ngủ màu vàng cam, nhưng chân thực đến từng chi tiết.
Thảo đang nằm trên giường, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần lót gen mỏng tang. Chị đang nằm sấp đọc một cuốn tạp chí thời trang, đôi chân trần trắng muốt đung đưa trong không khí, Khải nuốt nước bọt ửng ực. Cảnh tượng này còn kích thích hơn gấp ngàn lần những gì cậu tưởng tượng. Cậu thấy mình như một kẻ quyền lực nấp trong bóng tối được chiêm ngưỡng bí mật trần trụi nhất của người đàn bà đẹp đẽ kia mà không bị phát hiện.
Từ đêm đó, cái lỗ nhỏ trên tường trở thành rạp chiếu phim riêng của Khải. Cậu nghiện việc rình xem Thảo. Cậu thấy chị tiếp khách, thấy chị âu yếm chiều trộm những gã đàn ông lạ mặt, thấy cả những lúc chị ngồi thẫn thơ trải tóc trước gương, khuôn mặt buồn rười rượi. Sau khi khách đi, Khải bị rằng xé giữa hai Thái Cực, một bên là sự ham muốn thể xác điên cuồng, một bên là nỗi thương cảm kỳ lạ dành cho người chị hàng xóm.
Cậu thấy Thảo vừa dâm đãng lại vừa tội nghiệp, chị bán thân xác mình để đổi lấy hộp sữa cho con để tồn tại giữa cái đất Hà Thành khắc nghiệt này. Rồi một ngày, Định Mệnh trêu ngươi khi Thảo bắt đầu chủ động tâm sự với Khải nhiều hơn. Em giống thằng em trai chị ở quê quá. Nó cũng hiền lành, thư sinh như em.
Thảo nói trong một buổi chiều mưa khi hai chị em ngồi chú mưa dưới mái hiên trung, ánh mắt chị nhìn xa xăm buồn bã. Chị sao chị lại làm nghề này? Khải buột miệng hỏi câu hỏi mà bấy lâu nay cậu giấu kín. Thảo quay sang nhìn Khải, không hề giận dữ hay xấu hổ.
Chị cười nhạt, nghề nào cũng là nghề em ạ, miễn là có tiền nuôi con. Đời sâu đẩy thì mình phải trôi thôi. Chị không có bằng cấp như em, chồng bỏ, nợ nần, chị còn cách nào đâu? Sự thẳng thắn của Thảo khiến Khải chết lặng.
Cậu thấy mình thật nhỏ bé và đạo đức già trước nỗi đau trần trụi của người đàn bà này. Thế em chưa có người yêu à? Thảo đột ngột đổi chủ đề, ánh mắt tinh nghịch quét qua người Khải, dạ chưa ạ. Em nghèo thế này, ai mà yêu. Khải đỏ mặt.
Thảo cười lớn, tiếng cười giòn tan gớm. Đàn ông con trai nghèo thì nghèo chứ cái khoản kia thì phải biết chứ. Hay là để chị giới thiệu cho em nhé. Chỗ chị có mấy đứa em sinh viên làm thêm, ngoan lắm, sạch sẽ, kín đáo, tim khải như ngừng đập.
Cậu nhìn Thảo vừa hoang mang vừa kích thích tột độ. Lời đề nghị của chị như chìa khóa mở toang cánh cửa dẫn cậu vào thế giới mà bấy lâu nay cậu chỉ dám nhìn trộm qua khe hở trên tường. Thật thật hà chị. Khải lắp bắp giọng run. Thật chứ đùa à? Coi như quà chị tặng thằng em hàng xóm tốt bụng.
Để chị gọi con bé Vi cho nó cũng là sinh viên năm cuối cùng hoàn cảnh đi làm thêm. Chắc hợp với em đấy. Khải gật đầu một cái gật đầu đánh dấu sự trượt dài của chàng sinh viên sư phạm ngây thơ vào vũng lầy của dục vọng và những bí mật không thể nói thành lời trốn đô thị phồn hoa. Những ngày sau đó trôi qua với Khải như một giấc mơ mộng mị, nửa thực nửa hừ.
Cậu sinh viên sư phạm vốn chỉ biết đến giảng đường và những trang giáo án giờ đây, tâm trí lúc nào cũng treo ngược cành cây. Lời hứa của Thảo như một liều thuốc kích thích, bơm thẳng vào mạch máu khiến Khải bồn chồn không yên. Cậu vừa sợ hãi cái danh giới đạo đức mình sắp bước qua, lại vừa khao khát đến cháy bỏng cái món quà mà người chị hàng xóm đã hứa hẹn. Buổi tối thứ bảy, xóm trọ ồn ào hơn thường lệ.
Tiếng bát đũa va lanh canh, tiếng tivi phát chương trình thời sự, tiếng xe máy dổ ga trong con ngõ nhỏ chật hẹp của Hà Nội tạo nên một bản họa âm hỗn tạp. Khải ngồi trong phòng, cố dán mắt vào cuốn sách tâm lý học lứa tuổi nhưng chữ nghĩa cứ nhảy múa lung tung. Cậu đã tắm rửa sạch sẽ, thậm chí còn lén xịt một chút nước hoa rè tiền mà cậu mua ở chợ đêm sinh viên. Cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên khiến Tim Khải nhảy thoát ra khỏi lồng ngực.
Cậu vội vàng đứng dậy, chỉnh lại vạt áo phông rồi ra mở cửa. Đứng trước cửa là Thảo. Hôm nay chị mặc một chiếc váy lụa hai dây màu đỏ mận, khoác hờ chiếc áo mỏng bên ngoài. Mùi nước hoa nồng nàn quyến rũ xộc thẳng vào mũi Khải.
Nhưng điều khiến Khải sững sờ không phải là Thảo mà là cô gái đứng mép sau lưng chị. "Chào anh ạ." Cô gái Lý Nhí. Giọng nói nhẹ như gió thoảng. "Đây là Vi người chị kề với em đấy." Thảo nháy mắt tinh nghịch, đẩy nhẹ cô gái về phía trước.
Nó học thương mại kém em hai tuổi. Ngoan lắm. Hôm nay chị mượn nó săn đây chơi với em. Khải đơ người ra một lúc. Vi khác xa với những gì cậu tưởng tượng về một cô gái làm thêm trong cái ngành nhạy cảm này.
Em có mái tóc đen dài xõa ngang vai, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt to tròn đen láy. Vì mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần jein trông chẳng khác gì những cô sinh viên nâ thơ mà Khải vẫn gặp hàng ngày ở trường. Sự tương phản giữa vẻ ngoài trong sáng ấy và mục đích của cuộc gặp gỡ khiến Khải cảm thấy một lùng điện chạy dọc sống lưng. Vâng, chào em. Khải lắp bắp, tay chân thừa thãi không biết để đâu.
Thảo cười khúc khích nhìn điệu bộ lúng túng của Khải. Thôi hai anh em cứ tự nhiên nhé. Chị cho mượn phòng đấy. Phòng chị rộng rãi, có điều hoa săn đấy mà ngồi cho mát chứ cái lò bát quáy của mày thì ai mà chịu nổi.
Chị đi có việc tầm hai tiếng nữa chị về. Nói rồi, Thảo dúi vào tay Khải chìa khóa phòng mình, ánh mắt chị ánh lên vẻ danh mãnh và đầy ẩn ý. "Nhớ nhẹ nhàng thôi đấy, con bé nó hiền." Cầm chiếc chìa khóa còn hơi ấm từ tay Thảo. Khải như kẻ mộng du bước theo Vi sang phòng bên cạnh.
Cánh cửa phòng thảo mở ra, căn phòng mà bấy lâu nay Khải chỉ dám nhìn trộm qua cái lỗ nhỏ xíu trên tường, giờ đây hiện ra trần trụi trước mắt cậu. Căn phòng ngập tràn mùi hương của thảo mùi phấn son, mùi da thịt đàn bà và cả cái mùi ẩm mốc đặc trưng của những khu trọ nghèo. Ánh đèn ngủ màu vàng cam dìu dịu tạo nên một không gian mờ ảo. Chiếc giường đôi trải ga màu tím than, nơi Khải từng chứng kiến bao nhiêu cảnh tượng nóng bỏng của Thào với những gã đàn ông lạ, giờ đây đang chờ đợi cậu.
Khi bước vào tự nhiên cởi bỏ đôi dài bệt để lộ đôi bàn chân trắng trẻo. Cô bé ngồi xuống mép giường, ngước mắt nhìn Khải, nụ cười e lệ ban nãy dường như đã biến mất, thay vào đó là một vẻ bình thản đến lạ lùng. "Anh Khải đóng cửa lại đi ạ." Vi nói, giọng không còn run rẩy như lúc chào hỏi mà mang âm hưởng của một người biết rõ mình phải làm gì. Khải run run cài chốt cửa, tiếng chốt kim loại vang lên khô khốc, cắt đứt cậu với thế giới bên ngoài, nhốt cậu lại trong cái kén của dục vọng. Anh anh ngồi đi.
Khải chỉ vào chiếc ghế nhựa duy nhất trong phòng nhưng Vi lắc đầu vỗ tay xuống khoảng trống bên cạnh mình trên giường. Anh lại đây. Chị Thảo bảo anh hiền lắm chưa có người yêu bao giờ à. Khải rụt dè ngồi xuống giữ một khoảng cách an toàn với Phi. Cậu cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Ừ.
Bước qua ranh giới
Anh lo học với cả nhà nghèo. Vi cười nhẹ, nụ cười có chút gì đó chua chát, già dặn hơn lứa tuổi 20 của cô. Cô bé nhích lại gần Khải, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên đùi cậu, những ngón tay thon dài vẽ những vòng tròn vô định trên lớp vải quần thô cứng. Nghèo thì ai trả nghèo anh?
Em đi làm thế này cũng vì nợ nần ở quê thôi. Nhưng mà vì ghé sớt tai khải hơi thở nóng hổi phả vào cổ cậu. Vào đây rồi thì quên chuyện nghèo đi anh ạ. Chị Thảo đã thanh toán sòng phẳng cho em rồi.
Câu nói thanh toán sòng phẳng như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Khải, nhắc nhở cậu rằng đây là một cuộc mua bán, nhưng đồng thời nó cũng phá vỡ bức tường phòng ngự cuối cùng của Lý Chí. Sự va chạm cơ thể, mùi hương con gái Tử Vi và cả không gian đầy ám ảnh của căn phòng này đã đánh gục Khải. Cậu quay sang nhìn Vi. Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt Vi dường như nhóe đi trồng chéo lên.
Đó là hình ảnh của Thảo. Khải nhớ lại những đêm dán mắt vào lỗ hồng trên tường, nhớ lại tấm lưng trần của Thảo, nhớ lại những tiếng rên rì vọng san. "Em em có phiền không nếu Khải ngập ngừng." Vi không đợi Khải nói hết câu, cô bé chủ động giớn người, đặt lên môi Khải một nụ hôn. Đôi môi vi mềm mại, vị son môi ngọt lịm pha lẫn chút vị đắng của sự trải đời.
Khải cứng đờ người trong giây lát rồi nhanh chóng bị cuốn vào. Sự kìm nén của một chàng trai Tân suốt hai mươi mấy năm trời bùng nổ như thác lũ. Khải ôm lấy Vi vụng về và thô bạo. Cậu hôn ngấu nghiến lên cổ lên vai cô gái, tay run rẩy lần mở những chiếc cúc áo sơ mi trắng.
Ly ngoan ngoãn ngả người ra sau, phối hợp nhịp nhàng với từng động tác của Khải, thỉnh thoảng lại khẽ rên lên những âm thanh kích thích, dù trong mắt cô vẫn giữ một vẻ tỉnh táo đến lạnh lùng. Trong cơn say tình, Khải mở mắt nhìn quanh căn phòng. Cậu nhìn thấy tấm gương lớn đối diện giường ngủ. Trong gương phản chiếu hình ảnh cậu đang chồm lên người một cô gái trẻ.
Nhưng trong ảo giác điên cuồng của Khải, người nằm dưới thân cậu không phải là Vi mà là Thảo. Cậu tưởng tượng ra ánh mắt lẳng lơ của chị, nụ cười mời gọi của chị. Chị Thảo. Khải vô thức bật ra cái tên ấy trong cổ họng. Tiếng rên bị bóp nghẹt giữa những nụ hôn.
Vi nghe thấy cô khựng lại một chút, ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, xen lẫn khinh bỉ, nhưng rất nhanh cô lại tiếp tục công việc của mình. Cô hiểu, đàn ông đến với cô đều mang theo những ảo vọng riêng, cô chỉ là cái bình chứa để họ trút bỏ những ẩn ức mà thôi. Anh cứ gọi tên ai anh muốn. Vi thì thầm, bàn tay luồn vào tóc Khải, kéo đầu cậu xuống ngực mình, miễn là anh vui.
Đêm hôm đó, trong căn phòng trọ chặt trội nồng nặc mùi ẩm mốc và dục vọng, Khải đã chính thức bỏ lại sau lưng sự ngây thơ của mình. Cậu trượt dài trong khoái cảm, trong sự pha trộn kỳ quái giữa thực tại là Vi và ảo ảnh là Thảo. Mỗi cú chạm, mỗi nhịp thở đều khiến cậu lún sâu hơn vào vũng lầy mà cậu từng ghê tởm nhưng cũng đầy mê hoặc. Hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.
Khi Vi ngồi dậy, cài lại cúc áo, chỉnh trang lại mái tóc rối bời, Khải vẫn nằm thẫn thờ trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà loang lồ vết nước thấm. Cậu cảm thấy trống rỗng, một sự trống rỗng ê trề sau cơn cao trào, nhưng len lỏi trong đó là một nỗi thèm khát mới nhen nhóm. Cậu biết mình sẽ không thể quay lại làm cậu sinh viên khải hiền lành, nhút nhát của ngày hôm qua nữa. Em về nhé. Vi nói, giọng lại trở về vẻ nhẹ nhàng, xa cách như lúc mới gặp.
Chị Thảo chắc sắp về rồi đấy. Khải lồm cồm ngồi dậy, định nói gì đó nhưng lại thôi. Cậu nhìn Vi bước ra cửa, dáng người nhỏ nhắn khuất dần sau hành lang tối tăm. Cậu ở lại trong phòng Thảo thêm một lúc.
Khải đưa tay sờ lên mặt ga giường nhỏ nhĩ, hít hà cái mùi hương còn vương lại. Cậu đứng dậy, bước đến bức tường ngăn cách hai phòng, nơi có cái lỗ nhỏ được che đậy khéo léo bằng một tờ lịch cũ phía bên này. Khải ghé mắt vào, nhìn ngược sang phòng mình một căn phòng bừa bộn, tồi tàn và cô độc. Cánh cửa bật mở, Thảo bước vào, trên tay xách một túi ni lông đựng đồ ăn khuya.
Chị nhìn Khải rồi nhìn chiếc giường, nụ cười đầy ẩn ý lại nở trên môi. Thế nào? Quà chị tặng có vừa ý không? Thảo hỏi giọng là lơi. Chị bước đến bàn trang điểm, tháo đôi bông tai ném vào chiếc hộp gỗ.
Khải nhìn Thảo, ánh mắt cậu giờ đây không còn sự e dè hay né tránh nữa. Nó rực lên một thứ ánh lửa lạ lùng, trần trụi và táo bạo hơn. Cậu nhận ra vi chỉ là món khai vị là bước đệm khao khát thực sự của cậu, nỗi ám ảnh thực sự của cậu vẫn đang đứng sờ sờ ngay trước mặt này. "Vừa ý lắm chị ạ." Khải đáp giọng khàn đặc.
"Nhưng em nghĩ em vẫn thích người tặng quà hơn." Thảo quay phát lại, ngạc nhiên trước sự bạo dạn đột ngột của thằng em hàng xóm. Chị nheo mắt nhìn Khải từ đầu đến chân, như đang đánh giá lại con mồi mà mình vừa nuôi lớn. Không gian trong phòng bỗng trở nên căng thẳng. Đặc quánh lại, khá lắm.
Thảo bật cười, tiếng cười giòn tan nhưng nghe lạnh sống lưng. Chị tiến lại gần Khải, đưa ngón tay trò vuốt nhẹ lên ngực áo cậu. Mới nếm mùi đời một tí mà đã học đòi trèo cao rồi cơ à? Nhưng mà chị thích đàn ông thì phải có dã tâm như thế mới sống được ở cái đất này.
Chị ghé sát mặt cậu thì thầm, "Muốn chị hả? Thế thì phải ngoan và phải biết nghe lời. Chị không làm từ thiện hai lần đâu. Lần sau cái giá sẽ khác đấy.
Khải nuốt nước bọt, tim đập thình thịch. Cậu biết mình đang đùa với lửa, nhưng ngọn lửa ấy quá đẹp, quá cuốn hút. Giá nào em cũng trả. Khải nói chắc nịch, dù trong túi cậu lúc này chẳng còn bao nhiêu tiền. Được.
Thảo nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm. Vậy thì bắt đầu từ việc này đi. Ngày mai chị có một ông khách VIP. Ông ta thích khán giả.
Chị cần một người tin cậy để canh chừng và hỗ trợ nếu cần. Em làm được không? Lời đề nghị của Thảo như một cú đấm vào luân thường đạo lý mà Khải từng được dạy dỗ. Làm khán giả Canh Trừng đó là đồng lõa là dấn thân sâu hơn vào cái nghề nhơ nhớp này. Nhưng hình ảnh của đêm nay dư vị của khoái cảm vừa trải qua và cả sự khiêu khích trong mắt Thảo đã làm mờ mắt cậu.
Khải gật đầu. một cái gật đầu thứ hai, dứt khoát hơn, tàn nhẫn hơn với chính bản thân mình. Đêm Hà Nội về khuy tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của lòng người và những toan tính đen tối bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn chàng sinh viên trẻ. Sáng hôm sau, Khải bỏ tiết. Đó là lần đầu tiên kể từ khi đặt chân lên đất Hà Nội nhập học.
Cậu sinh viên nghèo vốn nổi tiếng chăm chỉ lại nằm ườn trên giường khi nắng đã chiếu xiên qua khe cửa sổ. Tiếng xe máy dầu ga, tiếng dao bánh khúc, tiếng cãy vã của mấy bà hàng xóm vọng vào từ con ngõ nhỏ chật hẹp. Tất cả tạo nên một thứ tạp âm hỗn độn nhưng quen thuộc của khu trọ nghèo. Nhưng hôm nay tai khải u đi, tâm trí cậu chỉ còn văng vòng giọng nói lả lơi và ánh mắt sắc lẹm của Thảo.
Cậu nhìn lên trần nhà loang lồ vết ẩm mốc, nhớ lại cảm giác đêm qua. Sự ân hận len lói đâu đó trong góc Khuất Lương Chi nhanh chóng bị đè bẹp bởi sự kích thích và cái cảm giác được bước vào thế giới người lớn mà Thảo đã vẽ ra. Vì cô gái đêm qua đã biến mất như chưa từng tồn tại, chỉ để lại mùi hương rẻ tiền vương vất trên gối. Khải biết mình đã bước một chân xuống bùn và thay vì rút lên, cậu lại đang muốn lội sâu hơn.
Tinh, tin nhắn đến từ số máy lạ, nhưng Khải biết thừa là ai. 8: 00 tối, mặc cái áo sơ mi trắng chị mua cho đợt trước, đừng làm chị mất mặt. Khải ném điện thoại sang một bên, tim đập dồn dập. Cả ngày hôm đó trôi qua trong sự vất vường, cậu ra đầu ngõ lam bát bún ốc muội ngắt hút liền tù tì ba điếu thăng long, mắt cứ lấm lép nhìn sang cửa phòng thảo vẫn đóng im ỉm.
Đúng 8 giờ kém 15, một chiếc Camry đen bóng lộn ạch len lỏi vào con ngõ nhỏ. Bánh xe nghiến ken két lên mặt đường bê tông nứt nẻ, suýt thì quẹt vào mấy cái chậu cảnh vỡ của bà chủ trọ. Ở cái xóm lao động này, sự xuất hiện của một con xe sang trọng chẳng khác nào một con thú lạ lạc vào bầy ra cầm, vừa gây tò mò vừa gây e sợ. Cửa xe bật mở, bước ra là một người đàn ông trung niên, bụng phệ, đầu hói quá nửa nhưng trải chốt bóng loáng.
Lão mặc bộ vest màu ghi sáng, cổ tay đeo cái đồng hồ vàng chóe, to bàn như muốn khoe chọn sự giàu xụ kệch cỡm của mình. Cửa phòng thảo mở ra, hôm nay chị đẹp một cách ma mị. Chiếc váy lụa hai dây màu đỏ dựa vang ôm sát lấy từng đường cong cơ thể, xẻ tà cao đến mức chỉ cần bước nhẹ là lộ ra cặp đùi trắng nõn. Môi chị Tô son đỏ thẫm, mắt kẻ sắc xảo.
Anh hùng anh làm em đợi dài cả cổ. Thảo nũng nịu, giọng nói ngọt như mật ong pha thốc độc. Lão Hùng cười kha kha, tiếng cười ồm ồm đặc sệt mùi bia rượu và thuốc lá ngoại. Lão vỗ bàm bạp vào mông thảo ngay trước cửa phòng, chẳng thèm kiêng nề ai.
Cái giá của lựa chọn
Gớm, đường vào nhà em khó hơn đường vào tim em đấy, Thảo ạ. Thế nào? Đâu? Hàng đâu? Thảo liếc mắt về phía phòng Khải, cánh cửa phòng cậu khép hờ. Khải bước ra, người cứng đờ trong chiếc áo sơ mi trắng, quần âu đen bộ đồ tử tế nhất mà cậu có, cũng là quà thảo tặng dịp sinh nhật tháng trước. Trông cậu lúc này chẳng khác nào một thư sinh ngây ngô, non nớt, hoàn toàn lạc lõng giữa hai con cáo giả đời.
Đây anh Thảo vẫy tay gọi Khải lại gần, nụ cười trên môi chị vừa khích lệ vừa đe dọa. Em nó tên Khải sinh viên năm hai. Ngoan lắm, chưa va vấp gì đâu. Em bảo nó sang rót rượu hầu chuyện anh cho vui.
Lão Hùng nheo mắt nhìn Khải từ đầu đến chân, ánh mắt hau háu như đang thẩm định một món hàng lạ. Lão gật gu, vẻ hài lòng hiện rõ. được trông sáng sủa. Anh thích cái vẻ thư sinh này. Vào đi.
Ba người bước vào căn phòng của Thảo. Mùi nước hoa nồng nằn quyện với mùi nến thơm tạo nên một không gian đặc quánh dục vọng. Thảo đã chuẩn bị sẵn một chai Chivas và đĩa hoa quả trên bàn. Khải rót rượu mời anh hùng đi em.
Thảo ra lệnh rồi tự nhiên ngồi xà vào lòng lão Hùng vòng tay qua cổ lão. Khải run run cầm chai rượu rót vào chiếc ly thủy tinh. Tiếng đá lanh canh va vào thành ly nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Cậu đưa ly rượu cho lão Hùng, cố gắng không nhìn vào bàn tay hộ pháp của lão đang luồn lách dưới lớp lụa mỏng manh trên người Thảo. Uống đi em.
Lão Hùng không đón lấy ly rượu mà hất hàm về phía Khải mời anh thì em phải uống trước chứ. Phép tắc tối thiểu của dân Hà Thành đâu rồi? Khải ngơ ngác nhìn Thảo. Chị khẽ gật đầu ánh mắt lạnh lùng.
Khải nhắm mắt dốc cạn ly rượu mạnh. Vị cay xộc lên mũi, nốt cháy cổ họng khiến cậu ho sặc sụa. Ha ha ha, yếu quá. Đàn ông con trai thế này thì làm ăn gì? Lão Hùng cười khoái trá, bàn tay lão siết chặt lấy eo Thảo.
Thảo cười hùa theo, tay vuốt ve ngực lão. "Thì em đã bảo nó còn non mà. Anh phải dậy dỗ dần dần chứ." "Được, để anh dậy." Giọng lão Hùng trầm xuống. Đục màu lão quay sang nhìn Khải ra lệnh ngồi xuống cái ghế kia.
Đối diện tao?" Khải lầm lũi ngồi xuống chiếc ghế đầu kê sát tường, cách chiếc giường ngủ chỉ vài bước chân. Cậu cảm thấy mình như một con rối, một vật trang trí sống trong trò chơi bệnh hoạn của họ. "Nhiệm vụ của mày." Lão Hùng nói. Tay bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Khải là ngồi im đấy.
Quan sát, không được nhắm mắt, không được quay đi. Tao muốn thấy mày nhìn bọn tao, hiểu chưa? Khải nuốt nước bọt, gật đầu. Cậu hiểu ra cái sở thích khán giả mà Thào nói là gì?
Nó không phải là canh chừng cảnh sát hay bảo vệ, mà là thỏa mãn cái thú tính thích phô trương quyền lực và sự đồi bại của lão già này trước mặt một kẻ thấp kém hơn. Lão muốn thấy sự thèm khát, sự ghen tỵ và cả sự nhục nhã trong mắt Khải. Thảo đứng dậy, chậm rãi kéo dây khóa bên hông váy. Tấm lụa đỏ trượt xuống sàn nhà như một dòng máu tươi.
Chị không một chút e ngại trước mặt Khải, ngược lại ánh mắt chị nhìn cậu đầy khiêu khích, như muốn nói, "Nhìn đi, đây là thứ mày muốn, nhưng mày chưa đủ trình để có." Không khí trong phòng nóng hầm hập. Tiếng thở dốc của lão Hùng bắt đầu nặng nề hơn. Lão lao vào Thảo như một con thú đói thô bạo và trần trụi. Khải ngồi đó, hai tay bám chặt vào mép ghế đến mức cắt đốt ngón tay trắng bệch.
Cậu muốn đứng dậy bỏ chạy, muốn đập tan cái cảnh tượng nhơ nhớp trước mắt, nhưng đôi chân cậu như bị đóng đinh xuống sàn. Và kinh khủng hơn, cậu nhận ra một phần trong con người mình đang phấn khích, hình ảnh người chị hàng xóm mà cậu từng thầm thương trộm nhớ, giờ đây đang rên rỉ dưới thân xác phì nộn của gã đàn ông xa lạ, lại kích thích những dây thần kinh đen tối nhất trong não bộ khải. Sự ghen tung pha lẫn dục vọng, sự khinh bỉ pha lẫn khao khát chiếm hữu tạo thành một thứ thuốc độc tê liệt lý trí. Nhìn kỹ vào." Lão Hùng gầm gừ, quay đầu lại trừng mắt khi thấy Khải định cúi xuống.
Mày mà cụp mắt xuống tao đuổi cổ mày ra khỏi cái đất này ngay lập tức. Khải giật mình vội ngẩng lên. Mắt cậu chạm mắt Thảo. Trong cơn mê loạn, Thảo vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng sợ.
Chị nhìn Khải, đôi môi mấp máy một điều gì đó không thành tiếng, nhưng Khải đọc được khẩu hình. Học đi, học cái gì? Học cách làm [ __ ] học cách trà đạp lên nhân phẩm hay học cách trở thành kẻ có tiền để mua vui trên thân xác người khác? Thời gian trôi qua chậm chạp như cực hình. Tiếng da thịt va chạm, tiếng giường chiếu cọt kẹt, tiếng rên rỉ già tạo của Thảo và tiếng gầm gừ của lão Hùng tra tấn thính Giác Khài.
Cậu cảm thấy mình vừa là kẻ đồng lõa vừa là nạn nhân. Khi mọi thứ kết thúc, lão Hùng nằm vật ra giường, thở hồng hộc như trâu. Thảo quấn vội chiếc khăn tắm, đi vào nhà vệ sinh, để lại Khải ngồi chơ chọi với gã đàn ông đang trần chuồng một nửa. Lão Hùng với tay lấy ví ở đầu giường, rút ra một sấp tiền polyme xanh lét, ném toẹt xuống đất trước mặt Khải, công của mày đấy. Khá lắm.
Ngồi im như tượng, lão cười khẩy, châm một điếu thuốc. Lần sau tao đến, tao vẫn muốn mày phục vụ. Biết đâu lúc nào vui tao cho mày thử tí chút cơm thừa canh cặn. Khải nhìn sấp tiền nằm vương vãi trên sàn nhà bẩn thỉu. 500.
000N một con số không nhỏ với sinh viên đủ để cậu ăn cả tuần. Nhưng sao giờ nó rẻ mạt đến thế? Cánh cửa nhà vệ sinh mở ra. Thảo bước ra mặt đã rửa sạch phấn son, trở lại vẻ lạnh lùng vốn có.
Chị nhìn Khải đang nhìn chằm chằm vào những tờ tiền nhặt lên Thảo nói giọng giáo hoành. Tiền sạch hay tiền bẩn thì cũng mua được cơm, đừng có sĩ diện hão. Khải từ từ cúi xuống, bàn tay cậu chạm vào tờ tiền lạnh ngắt. Cậu nhặt từng tờ một, nắm chặt trong tay, cảm giác nhục nhã ban nãy bỗng nhiên tan biến, thay vào đó là một sự sạn lạnh lẽo.
Cậu nhận ra khoảnh khắc cậu cúi đầu nhặt những đồng tiền này. Chàng sinh viên ngây thơ tên Khải đã chết hẳn. Cảm ơn anh hùng, cảm ơn chị Thảo. Khải nói, giọng cậu bình thản đến lạ lùng, không còn chút run rẩy nào.
Lão Hùng nhả khói thuốc, gật gù, thằng này được có tố chất. Thảo nhìn Khải một thoáng ngạc nhiên lướt qua đáy mắt, nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi nụ cười nửa miệng. Chị biết chị vừa tạo ra một con quỷ nhỏ, một bản sao của chính cái thế giới tàn khốc mà chị đang sống. Về phòng đi. Thảo hất hàm. Mai sang dọn dẹp cho chị.
Khải gật đầu, quay lưng bước ra khỏi phòng. Gió đêm thốc vào hành lang hun hút lạnh buốt, nhưng trong túi quần cậu sấp tiền 500. 000n như đang tỏa nhiệt. Cậu bước về phòng mình, đóng cửa lại nhưng không bật đèn.
Trong bóng tối, Khải ngồi xuống giường, nhìn chằm chằm sang cái lỗ nhỏ trên tường bị che bầy tờ lịch cũ. Cậu đưa tay lên xé toạc tờ lịch xuống. Ánh sáng vàng vọt từ phòng thảo lại lọt qua cái lỗ, chiếu thẳng vào mắt Khải. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
Tiếng động bên phòng thảo đã tắt hẳn từ lâu, chỉ còn lại tiếng quạt trần quay lạch cạch đều đều như nhịp đếm của thời gian. Khải vẫn ngồi đó, mắt dán vào cái lỗ nhỏ xíu trên tường, nhưng bên kia chỉ là một màn đêm đen đặc. Hắn không nhìn thấy gì, nhưng chí tưởng tượng thì đang vẽ ra đủ thứ hình ảnh nhấp nhúa mà hắn vừa chứng kiến, trộn lẫn với sự kích thích kỳ lạ đang len lỏi trong mạch máu, Khải nằm xuống giường, tay vẫn nắm chặt sấp tiền 500. 000N. Mùi polyme mới quyện với mùi mồ hôi tay tạo nên một thứ hương vị của quyền lực.
Dù là thứ quyền lực rẻ tiền nơi xóm trọ nghèo nằn này. Cậu thiếp đi lúc nào không hay. Trong giấc mơ chập trờn những thân xác trần trụi và những tờ tiền xanh bay làả tả như lá rụng. Sáng hôm sau, tiếng xe máy nổ bành bạch và tiếng chửi bới của bà chủ trọ đòi tiền nước đánh thức Khải.
Cậu mở mắt, đầu đau như búa bổ. Cảm giác đầu tiên không phải là sự hối hận như cậu từng nghĩ mà là cơn đói. Cơn đói cồn cào của cái dạ dày rỗng tuếch. Khải nhìn sắp tiền để trên gối.
Cậu cầm lấy một tờ, đứng dậy thay cái áo thun đã sờn vai rồi bước ra khỏi phòng. Không khí buổi sáng ở cái xóm trọ ngoại thành Hà Nội này đặc quánh mùi cống rãnh bốc lên sau cơn mưa đêm qua trộn lẫn với mùi than tổ ong của quán bún trà đầu ngõ. Bình thường Khải sẽ úp vội gói mì hảo hảo, nhưng hôm nay cậu đi thẳng ra quán phở bò đầu đường nơi mà trước giờ cậu chỉ dám đi ngang qua hít hà mùi nước dùng béo ngậy cho cháu một bát tái gầu thêm trứng trần. Khải rõng giạc gọi. Giọng không còn vẻ rụt dè khúm núm của thằng sinh viên nghéo kiết xác mọi khi.
Khi mọi thứ vỡ ra
Bát phở nóng hổi được bưng ra. Khải ăn ngấu nghiến. Vị ngọt của xương, vị béo của gầu bò, vị cay nồng của ớt trưng sộc lên mũi. Cậu nhận ra nhân phẩm có thể không mài ra ăn được, nhưng bán nó đi thì lại có được bữa ăn ngon thế này.
Một ý nghĩ chua chát nhưng thực tế đến tàn nhẫn. Ăn xong, Khải mua thêm một bao thăng long mềm và cái bật lửa. Dù cậu chưa từng hút thuốc, cậu lững thững đi về xóm trọ, ngang qua phòng thảo. Cửa phòng khép hờ vào đi.
Tiếng thảo vọng ra khàn đục. Nghe như tiếng kim loại cọ vào nhau, Khải đẩy cửa bước vào. Căn phòng ngập trong mớ hỗn độn, vỏ chai bia, tàn thuốc lá vương vãi khắp sàn. Trên giường, ga trải giường nhỏ nhĩ, vấy bẩn những vết tích của cuộc hoan lạc đêm qua.
Mùi hương nước hoa rẻ tiền không át nổi mùi nồng nồng đặc trưng của đàn ông và đàn bà. Sau khi làm tình, Thảo đang ngồi trước bàn trang điểm, mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng tang màu đỏ rượu để lộ tấm lưng trần trắng bạch và đôi chân dài đầy những vết bầm tím mở mờ. Chị đang trải tóc, động tác chậm rãi lơ đễnh. Tưởng mày sợ quá chạy mất dép rồi chứ.
Thảo nhìn Khải qua tấm gương, nhếch mép cười nhạt. Khải không đáp, cậu lẳng lặng đi đến góc phòng lấy cái chổi và cây lau nhà. Cậu bắt đầu quét dọn những tàn thuốc lá vương vãi, nhặt những vỏ bao cao su đã xé ném vào thùng rác. Động tác của cậu thuần thục dứt khoát, không hề tỏ ra ghê tởm như Thảo dự đoán. Em ăn sáng rồi.
Khải nói trống không tay vẫn cầm chổi quét. Chị ăn gì không em mua. Thảo ngừng chải tóc quay hẳn người lại nhìn Khài. Ánh mắt chị dò xét pha chút ngạc nhiên thú vị.
Thằng nhóc sinh viên ngây thơ hay đỏ mặt mỗi khi chạm mặt chị ở bề nước Trung. Giờ đây đang điềm nhiên dọn dẹp bãi chiến trường của một con [ __ ] Với thái độ của một kẻ đã chấp nhận số phận. Mua cho chị bao 555 với chai nước suối. Đừng mua đồ ăn. Nhìn thấy là buồn nôn.
Thảo rút từ trong áo ngực ra một tờ 200. 000N, kẹp giữa hai ngón tay thon dài sơn móng đỏ chót, đưa về phía Khải. Khải nhìn tờ tiền, lắc đầu, cậu rút bao thăng long vừa mua trong túi quần ra, ném lên bàn trang điểm, "Em có thuốc rồi, để em đi mua nước." Thảo nhìn bao thuốc rè tiền trên bàn, bật cười khanh khách. Tiếng cười của chị nghe chua xót nhưng cũng đầy phấn khích.
Được, khá lắm, mày trưởng thành nhanh hơn tao tường đấy Khải ạ. Khải không nói gì, quay ra ngoài mua nước. Khi cậu quay lại, Thảo đã châm một điếu thuốc của cậu, rít một hơi dài rồi nhả khói mù mịt. Dọn sạch cái giường đi, Thảo hất hàm về phía chiếc giường lộn xộn.
Thay ga mới, ga cũ vứt vào chậu, tí tao giặt. Hay mày muốn giặt luôn cho tao? Khải nhìn đống ga gối loang lồ vết bẩn. Đó là nơi lão Hùng đã trà đạp lên thào và cũng là nơi nhân cách của Khải bị bóp chết đêm qua.
Cậu tiến lại gần, lột phăng tấm ga trải giường ra. Mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi khiến dạ dày cậu hơi quặn lên. Nhưng Khải nghiến răng nốt khan, ném nó vào chậu nước ở góc nhà tắm. Giặt thì tính thêm tiền.
Khải nói vọng ra từ nhà tắm, tay xả nước ào ào. Xong phẳng đấy. Thảo nói vọng vào. Tao thích làm việc với người sòng phẳng. Tối nay rành không? Khải tắt vòi nước bước ra ngoài, tay ướt dũng. Lại là lão Hùng à? Không. Thảo lắc đầu, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
Hùng chỉ là khách quen thôi. Tối nay có một hội ba thằng. Bọn này là dân công trình, tiền tươi thóc thật nhưng chơi bạo lắm. Tao cần một thằng canh cửa. Khải cau mày. Canh cửa.
Ý chị là đứng ngoài. Ừ, đứng ngoài nhưng phải tỉnh. Nếu nghe thấy tao hét ám hiệu hoặc thấy động tĩnh không ổn thì phải biết đường mà xử lý. Một là đập cửa xông vào dọa báo công an, hai là giúp tao chuồn. Nguy hiểm vậy sao?
Khải hỏi, giọng vẫn bình thản. Làm nghề này lúc nào chẳng nguy hiểm. Mày tưởng nằm ngửa ra ăn tiền là dễ à? Thảo cười khẩy, dụi điếu thuốc vào cái gạt tàn đầy ắp. Sao dám làm không?
Tao trả mày 1 triệu, chỉ cần ngồi ngoài hành lang, giả vờ học bài hay làm gì thì tùy. Miễn là tai phải thính 1 triệu bằng tiền ăn nửa tháng. Cộng với 500. 000 hôm qua, Khải bỗng thấy cuộc đời sinh viên nghèo túng của mình đang rẽ sang một hướng khác. Một hướng đi tăm tối nhưng đầy cám dỗ vật chất. Ám hiệu là gì?
Khải hỏi chốt hạ câu trả lời đồng ý. Thảo nhếch mép hài lòng. Chị đứng dậy bước lại gần Khải mùi hương đàn bà nồng nàn phả vào mặt cậu. Chị đưa tay vuốt nhẹ lên ngực Áo Khải nơi trái tim cậu đang đập những nhịp mạnh mẽ nhưng lạnh lùng.
Nếu tao kêu anh ơi, em đau thì kệ mẹ tao. Đấy là tao đang diễn cho chúng nó sướng. Nhưng nếu tao kêu Khải ơi, cứu chị thì mày biết phải làm gì rồi đấy. Khải gật đầu. Cậu nhìn thẳng vào mắt Thảo, trong đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và trác táng ấy, cậu thấy một sự cô đơn cuồng cực và cả một sự tàn nhẫn cần thiết để sinh tồn. Được tối mấy giờ? 9: 00.
Giờ thì biến về phòng đi để tao ngủ. Tối sang sớm mà ăn cơm tao nấu ăn mì tôm mãi teo não đấy. Khải quay lưng bước đi. Khi tay cậu chạm vào nắm đấm cửa, tiếng thảo lại vang lên.
Nhẹ hơn, mất gai góc hơn. này Khải gì chị cảm ơn mày gói thuốc? Khải không quay lại, chỉ giơ tay lên vẫy nhẹ rồi khép cửa lại trở về phòng mình. Căn phòng trọ 15 m vuông bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Khải nhìn chồng sách vở trên bàn học, giáo trình triết học, kinh tế vĩ mô, những thứ đó giờ đây sao xa vời và vô nghĩa quá.
Cậu gạt phăng đống sách sang một bên, lấy sấp tiền còn lại trong túi ra đếm lại. Cậu nhớ đến ánh mắt của đám bạn cùng lớp khi nhìn thấy cậu mặc cái áo sơ mi ô vàng, nhớ đến cái lắc đầu ngán ngẩm của bà chủ trọ khi cậu khắt tiền phòng. Tất cả những sự khinh miệt đó sẽ biến mất nếu cậu có tiền. Và giờ cậu đã tìm ra cách kiếm tiền.
Khải nằm vật xuống giường, mắt lại nhìn lên cái lỗ trên tường. Cậu không dán lại nó. Cậu để nó trần trụi như vậy, như một con mắt thứ ba, một lối thoát, một sự kết nối giữa cậu và thế giới nhấp nhúa bên kia bức tường. Chiều hôm đó, xóm trọ vắng tanh.
Khải không lên trường, cậu ngồi trong phòng mai một con dao gọt hoa quả cùn mà cậu vẫn dùng để cắt ổi. Tiếng kim loại cọ vào đá mài zin rít nghe ghê răng. Khải không biết mình mài dao để làm gì, để gọt hoa quà hay để chuẩn bị cho cái nghề canh cửa mà Thảo vừa giao phó? Cậu soi lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn vàng vọt.
Khuôn mặt cậu phản chiếu trên đó méo mó xa lạ. Đúng 7: 00 tối, mùi thức ăn thơm phức bay sang từ phòng thảo. Mùi thịt kho tàu, mùi canh chua. Đã lâu lắm rồi, Khải không được ngửi mùi cơm nhà.
Dù nhà ở đây là phòng của một cô gái bán hoa. Khải tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ quần áo tươm tất nhất, bước sang phòng Thảo. Cửa không khóa, Thảo đã dọn dẹp sạch sẽ căn phòng, thắp một cây nến thơm để át đi mùi thuốc lá. Trên chiếc bàn nhỏ trải chiếu là mâm cơm nóng hổi.
Thảo mặc một bộ đồ ở nhà kín đáo, tóc muối cao, nhìn hiền lành đến lạ. Nếu không biết về những gì diễn ra trong căn phòng này mỗi đêm, người ta sẽ tưởng đây là một cô vợ trẻ đang đợi chồng về ăn cơm. Ngồi đi, Thảo xấy cơm vào bát đưa cho Khải ăn cho no vào. Tối nay vất vả đấy. Khải đón lấy bát cơm, lẳng lặng ăn.
Bữa cơm diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng bát đũa va chạm. Không ai nói về chuyện tối nay, cũng không ai nhắc về chuyện đêm qua. Họ như hai kẻ đồng lõa đang tận hưởng chút bình yên giả tạo trước cơn bão. Ăn xong, Thảo dọn dẹp rồi bắt đầu lên đồ.
Rời khỏi con ngõ cũ
Chị thay bộ đồ ở nhà bằng chiếc váy da bó sát ngắn cũn cỡn, xẻ sâu hun hút. Khuôn mặt mộc mạc ban nãy được tô chét kỹ lưỡng, đôi môi đỏ chót như máu, đôi mắt kẻ eyeliner sắc lẹm. Thảo xịt nước hoa, mùi hương nồng nặc đến ngạt thờ. Thế nào? Thảo xoay một vòng hỏi Khải, đẹp nhưng rẻ tiền.
Khải nhận xét thẳng thửng. Thảo cười lớn, thì tao bán cái rẻ tiền mà. Đắt tiền thì đã làm hoa hậu, làm người mẫu, chưa giúp vào cái xóm trọ nát này làm gì. Tiếng xe máy gầm rú ngoài ngõ báo hiệu khách đã đến.
Thảo nhìn đồng hồ, 9 giờ kém năm vào vị trí đi em trai. Nhớ kỹ ám hiệu, Thảo vỗ nhẹ vào má Khải, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc xảo. Khải gật đầu, bước ra khỏi phòng, khép cửa lại. Cậu về phòng mình, nhưng không đóng cửa hẳn mà đề hé một khe nhỏ, kê chiếc ghế nhựa ngồi ngay sát cửa, tai dòng lên nghe ngóng.
Trong túi quần cậu, con dao gọt hoa quả đã được bọc kỹ trong tờ báo lạnh toát áp vào đùi. Ba gã đàn ông bước vào hành lang ồn ào sặc mùi rượu. Một gã béo hói đầu, một gã gầy nhom xăm chổ đầy tay và một gã đeo kính cận trông có vẻ trí thức nhưng ánh mắt lại răm rệ nhất. Phòng em thảo đây phải không nhỉ?
Gã béo oang oang cái giọng khàn đặc. Cánh cửa phòng thảo mở ra, giọng chị ngọt sớt, khác hẳn cái giọng đời lúc nói chuyện với Khải. Dạ em đây các thánh ơi. Mời các anh vào. Em đợi mãi. Ba gã đàn ông chen trúc chui tọt vào căn phòng nhỏ.
Tiếng cười nói hô hố, tiếng chửi thề tục tĩu vang lên. Cánh cửa đóng sập lại. Khải Ngô im trong bóng tối, tay nắm chặt con dao trong túi. Qua bức tường mỏng manh, âm thanh bắt đầu vọng sang.
Tiếng bật bia tanh tách, tiếng nhạc sập sình từ cái loa Bluetooth rẻ tiền và rồi là những âm thanh sắc thịt quen thuộc nhưng lần này hỗn loạn và thô bạo hơn nhiều. Em ơi chiều anh tí nào. Thằng Hùng nó bảo em chiều lắm mà. Con này ngon da trắng đấy.
Tiếng Thảo cười khúc khích, tiếng rên rỉ giả tạo bắt đầu vang lên. Khải nhắm mắt lại, cố gắng loại bò những hình ảnh đang hiện lên trong đầu. Cậu tập trung lắng nghe. Cậu là tay mắt, là người bảo vệ, một cảm giác trách nhiệm kỳ quặc nhen nhóm trong lòng cậu.
Thời gian trôi qua 30 phút, 45 phút, tiếng động bên kia ngày càng mạnh bạo, tiếng giường chiếu va đập vào tường rầm rầm như muốn sập, bỗng nhiên một tiếng chát vang lên khô khốc át cả tiếng nhạc. Sau đó là tiếng loảng xoảng của trai bia vỡ. "Đẹ mày, bố mày bỏ tiền ra thì bố mày có quyền." Giọng gã béo gầm lên, "Anh ơi, đừng đau em chỗ đó không được đâu anh ơi." Giọng thảo thảng thốt, không còn vẻ giả tạo nữa mà là sự sợ hãi thực sự. Không được cái [ __ ] gì.
Bành ra tiếng vật lộn, tiếng xé vải roạt roạt, Khải mở bừng mắt, tim cậu đập thình thịch, tay cậu siết chặt cán dao đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu nín thở chờ đợi cứu. Khải ơi. Á a. Tiếng hét thất thanh của Thảo bị chặn lại, dường như bị ai đó bịt miệng. Không một giây do dự, Khải bật dậy, đá văng chiếc ghế nhựa.
Cậu lao ra khỏi phòng, đạp mạnh vào cánh cửa phòng thảo. Rầm! Cánh cửa gỗ mọt rung lên bần bật nhưng chưa bung, mở cửa ra. Công an đây." Khải hét lên, giọng cậu lạc đi nhưng đầy sự hung hãn. Cậu lấy đà tông mạnh vai vào cửa lần nữa.
Chốt cửa vốn lỏng lèo không chịu nổi cú va chạm bung ra. Cánh cửa bật mở toang. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người Khải sôi lên. Gã béo đang đè nghiến thảo xuống giường, tay bóp chặt cổ chị.
Gã gầy đang giữ chặt hai chân Thảo, còn gã kính cận đang lúi húi cởi thắt lưng, mặt đỏ gay. Thảo giãy giụa trong tuyệt vọng, mặt tím tái, nước mắt dàn giụa làm nhòe nhoẹt lớp trang điểm. Sự xuất hiện bất ngờ của Khải khiến cả ba gã khựng lại. "Thằng chó nào đây?" Gã kính cận quay lại, nheo mắt nhìn Khải không nói gì.
Cậu rút con dao gọt hoa quả ra, lưỡi dao loáng lên dưới ánh đèn ngủ mờ ào. Cậu không phải là anh hùng cứu mỹ nhân trong phim ảnh, cậu là một con thú bị dồn vào đường cùng đang bảo vệ lãnh địa và miếng câm manh áo của mình. Biến! Khải gằn giọng, từng từ rít qua kẽ răng. Hoặc tao xiên chết cả lũ.
Vẻ mặt thư sinh của Khải Tương phản hoàn toàn với ánh mắt điên dại và con dao trên tay cậu. Sự im lặng bao trùng căn phòng ngột ngạt, chỉ còn tiếng thở dốc của Thảo và tiếng quạt trần quay lạch cạch. Gã béo buông cổ Thảo ra, nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, cười khẩy đầy vẻ khinh miệt. À, tưởng ai, hóa ra là thằng khán giả.
Hôm nọ lão Hùng kể thằng danh con, mày tưởng cầm cái dao gọt hoa quả là dọa được bố mày chắc. Gã gầy xăm chổ đứng dậy, bè khớp tay rắc rắc tiến về phía Khải, hắn cao hơn Khải hẳn một cái đầu, cánh tay đầy hình xăm bọ cạp trông dữ tợn. Dao đẹp đấy, để anh cầm hộ cho kẻo đứt tay nhé. Khải thấy tay mình run lên, nhưng không phải vì sợ mà vì một luồng điện xông thẳng lên đại não.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu không còn thấy ba gã đàn ông trước mặt là người nữa. Cậu thấy chúng là hiện thân của sự khốn cùng, của sự nhục nhã mà cậu đã phải chịu đựng bấy lâu nay. Cậu thấy chúng là những kẻ đã cướp đi sự ngây thơ cuối cùng của mình. Tao bảo biến. Khải gầm lên bất thần lao vào.
Cậu không đâm mà vung dao chém loạn xạ một vòng. Lưỡi dao sắc lẹm lướt qua cánh tay gã gầy, để lại một vết cắt dài máu bắn tung tóe. Gã xăm chổ hét lên một tiếng đau đớn, lùi lại phía sau. Thấy máu, gã béo và gã kính cận bỗng khựng lại.
Những kẻ cậy đông bắt nạt yếu thương rất sợ những kẻ không còn gì để mất. Nhìn ánh mắt đỏ ngầu, trợn chừng của Khải, chúng biết thằng nhóc này đang hóa dại. "Thôi thôi mẹ nó, xôi quá." Gã béo vội vàng vơ lấy quần áo, lồm cồm bò dậy. "Đi mày gặp thằng điên rồi.
Công an mà vào đây thì rách việc." Ba gã đàn ông hớt hải vơ vét đồ đạc, giẫm đạp lên nhau lao ra khỏi phòng, để lại một làn khói thuốc hôi nồng và sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Khải đứng chôn chân giữa phòng, tay vẫn nắm chặt con dao, máu của gã gầy dính vào tay cậu, nóng và nhơ nhớt. Cậu thở hốc hác, ngực phập phồng như vừa chạy một quãm đường dài. Thảo vẫn nằm trên giường, chiếc váy da bị xé rách tả tơi.
Chị ngồi dậy, run rẩy quấn lấy tấm chăn mỏng, bật khóc nức nở. Đó phải là tiếng khóc là lơi của một người đàn bà bán hoa, mà là tiếng khóc tức tưởi của một con người vừa bước ra từ cửa tử. Khải buông dao, tiếng kim loại chạm sàn nhà vang lên khô khốc. Cậu tiến lại gần, ngồi xuống mép giường, đưa bàn tay run rẩy định chạm vào vai Thảo nhưng lại rụt lại.
"Chị, chị không sao chứ?" Thảo ngước nhìn Khải, qua làn nước mắt và lớp phấn son nhòe nhoẹt, chị thấy một gã đàn ông lạ lẫm. Không phải thằng Khải sinh viên hiền lành, cũng không phải thằng Khải khán giả đêm qua. Đó là một kẻ đã bị vấy bẩn hoàn toàn và vĩnh viễn. Chị Bỗng ôm trầm lấy Khải, vùi đầu vào ngực áo cậu mà khóc.
Khải ngồi im, đôi tay cứng đờ dần dần vòng lại, ôm lấy tấm thân mỏng manh đang run rẩy của người đàn bà bên kia vách tường. Cậu nhận ra trong cái hầm hập của mùa hè Hà Nội, cái mùi nước hoa này sao mà đắng chát. Khải, mình đi khỏi đây đi. Thảo thì thảo, giọng lạc đi, chị không làm nổi nữa rồi. Chị sợ lắm.
Khải nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con ngõ sâu hun hút vẫn tối đen như mực. Trong túi quần cậu, sấp tiền polyme 1 triệu đồng vẫn còn đó, nhưng cậu cảm thấy nó nặng nề như một tảng đá dìm cậu xuống đáy sông Tô Lịch. "Về quê hả chị?" Khải hỏi, mắt nhìn vào hư vô. "Quê nào chứa nổi chị hả em?" Thảo cười chua chát trong nước mắt, nhưng đi đâu cũng được, miễn là thoát khỏi cái hang quỷ này.
Khải không trả lời, cậu nghĩ về bố mẹ ở Giao Thủy, nghĩ về cái niềm tự hào của cả dòng họ Nguyễn. Cậu biết mình không bao giờ có thể đứng trên bục giàng được nữa. Cái bàn tay vừa dính máu, cái đôi mắt vừa nhìn thấu những điều giơ bẩn nhất, làm sao có thể dậy bảo ai? Cậu khẽ đẩy thảo ra, đứng dậy nhặt lại con dao, lau sạch vết máu vào tấm ga giường cũ rồi gấp gọn tờ báo lại.
Cậu quay sang nhìn cái lỗ trên tường văn phòng của sự đồi bại mà cậu đã tự tay đục ra. Khải đi lại phía bàn, lấy lọ keo 502 và mấy màu vữa vỡ, tỉ mỉ trát kín cái lỗ lại. Cậu làm việc chậm rãi, như thể đang thực hiện một nghi thức mai táng cho chính linh hồn mình. Chị Thu xếp đồ đi, sáng mai mình đi." Khải nói, giọng khàn đặc nhưng kiên định.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương mù mịt của thành phố, có hai bóng người lẳng lặng dắt xe ra khỏi con ngõ sâu ở cầu giấy. Thảo chờ bé bống trên chiếc Dream cũ, đồ đạc lỉnh kỉnh. Hai
Comments
Post a Comment