Skip to main content

Truyện Người Lớn | Cháu Muốn Ăn Trái Cấm

Mở đầu

Trên nào đó nơi xứ người. Bên dưới sân, ánh đèn vàng vọt từ hiên nhà hắt ra một khoảng sáng loang lổ trên nền gạch ướt. Minh đang ở đó, anh không che dù, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu xám cho xắn tay lên quá khuỷu, để lộ cánh tay rắn rỏi với những đường gân xanh nổi rõ dưới làn da màu đồng.

Anh đang cúi xuống kiểm tra lại chốt cửa cổng sắt. Một thói quen cố hữu của người đàn ông đã sống một mình quá lâu trong sự cảnh giác. Mưa làm ướt đẫm mái tóc đen hơi dài của anh, nước chảy xuống gò má góc cạnh, len lòi vào cổ áo, nhưng anh dường như không bận tâm.

Cử chỉ của anh chậm rãi, chắc chắn, toát lên một sự kiểm soát tuyệt đối thứ quyền uy trầm mặc mà suốt 10 năm qua tôi vừa sợ hãi vừa sùng bái. Tôi năm nay 24 tuổi, Minh 42. Khoảng cách 18 năm ấy từng là một đại dương mênh mông khi tôi là cô bé 14 tuổi mồ côi được cha anh gửi gắm lại.

Khi đó anh là chú Minh, là người giám hộ nghiêm khắc, là bức tường thành vững chãi chắn giữa tôi và thế giới tàn nhẫn. Nhưng bây giờ khi tôi trở về sau 3 năm ở Pháp, con số 18 ấy bỗng trở nên vô nghĩa hoặc già nó trở thành một thứ gia vị cay nồng và nguy hiểm cho những ý nghĩ đang nhen nhóm trong đầu tôi. Mình ngẩng đầu lên, dù đứng trong bóng tối của căn phòng tắt đèn, tôi vẫn có cảm giác ánh mắt anh xuyên qua màn mưa, xuyên qua lớp kính cửa sổ và ghim thẳng vào tôi.

Một cái nhìn sắc lẹm nhưng sâu thẳm như đáy hồ Tuyền Lâm những ngày không gió. Tôi nín thở theo phản xạ. Anh không cười, không vẫy tay, chỉ đứng đó nhìn về phía cửa sổ phòng tôi một lúc lâu, có lẽ là 5 giây hoặc 10 giây, nhưng với tôi nó dài như cả một thế kỷ.

Rồi anh quay lưng bước vào nhà. Tiếng cửa chính đóng lại nặng nề vang lên từ tầng trệt, vọng lên cầu thang gỗ, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn nhà rộng lớn. Tôi thở hắt ra, hơi thở tạo thành một vệt xương mỏng trên kính.

Tim tôi đập nhanh, một nhịp điệu hỗn loạn và tội lỗi. Tôi biết mình không nên đứng đây rình mọ anh như một kẻ trộm, nhưng sự khao khát được nhìn thấy anh, được thâu tóm từng cử chỉ của anh khi anh không hay biết đã trở thành một cơn nghiện. Tôi rời khỏi cửa sổ, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo.

Căn phòng của tôi vẫn y nguyên như ngày tôi rời đi. Chiếc giường đơn trải ga trắng, kệ sách xếp đầy những cuốn văn học kinh điển và mùi tinh dầu gỗ đàn hương phảng phất mùi hương của Minh. Anh đã cho người dọn dẹp phòng hay chính tay anh đã làm?

Ý nghĩ anh chạm vào những vật dụng cá nhân của tôi, chạm vào chiếc gối tôi nằm khiến bụng giấy tôi quặn lên một cảm giác kỳ lạ, vừa nôn nao vừa kích thích. Cốc cốc! Hai tiếng gõ cửa vang lên, dứt khoát và khô khốc. Không cần hỏi, tôi biết ai đang đứng bên ngoài.

Ở cái nhà này, ngoài tôi và anh chỉ còn một bà quản gia già bị lãng tai sống ở nhà phụ phía sau vườn. Và bà ấy không bao giờ lên lầu vào giờ này. Cửa không khóa. À tôi nói. Giọng cố giữ vẻ bình thản nhưng lại khàn đi một chút. Cánh cửa mở ra.

Minh đứng đó cao lớn và choán ngợp khung cửa. Anh đã thay đồ, mặc một bộ đồ ở nhà màu sẫm, tóc đã lau khô nhưng vẫn còn hơi rối. Trên tay anh là một ly sữa nóng bốc khói nghi ngút.

"Cháu chưa ngủ." Anh hỏi. Giọng trầm và vang. Cái chất giọng Bariton luôn khiến người nghe phải vô thức hạ giọng mình xuống để đáp lời. Anh không bước vào hẳn, chỉ đứng ở ngưỡng cửa, giữ đúng cái ranh giới vô hình mà anh đã vạch ra từ ngày tôi dạy thì cháu lại nhà chưa ngủ được.

Tôi nói dối, đây là nhà tôi, sao có thể lạ? Chỉ là sự hiện diện của anh ở phòng bên cạnh khiến tôi không thể nhắm mắt. Minh bước vào, đặt ly sữa lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.

Anh di chuyển nhẹ nhàng như một con báo, không tạo ra tiếng động thừa thãi. Mùi hương trên người anh ùa vào khấu giác tôi, mùi sữa tắm bạc hà trộn lẫn với mùi thuốc lá thoang thoảng và một chút gì đó rất riêng. Mùi của mưa lạnh và sự cô độc. Uống đi cho dễ ngủ.

Mai tôi đưa cháu đi làm thủ tục nhận việc. Anh nói mất không nhìn tôi mà nhìn vào kệ sách. Tôi ngồi ở mép giường, hai tay đan vào nhau, ngước nhìn anh.

Dưới ánh đèn vàng của hành lang hắt vào, tôi thấy rõ những nếp nhăn mảnh nơi đuôi mắt anh. Dấu vết của thời gian chỉ làm anh thêm phần quyến rũ, như một loại rượu vang ủ lâu năm. "Chú Minh, tôi gọi, cố tình bỏ đi kính ngữ giườm già." Anh khựng lại một chút rồi quay sang nhìn tôi.

"Sao chú có vui khi cháu về không?" Câu hỏi bật ra khỏi miệng trước khi tôi kịp suy nghĩ. Nó trẻ con nhưng cũng đầy tính khiêu khích. Minh nhìn tôi, ánh mắt anh tối lại.

Anh đút hai tay vào túi quần, tư thế có vẻ thư giãn, nhưng tôi thấy cơ hàm anh khẽ giết lại. Đây là nhà của cháu thì ả, vui hay không không quan trọng. Quan trọng là cháu đã hoàn thành việc học và trở về đúng như di nguyện của ba cháu.

Câu trả lời đúng mực, lạnh lùng và tàn nhẫn theo cách riêng của anh. Anh luôn dùng di nguyện của ba như một tấm khiên để gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân, để đóng vai một người giám hộ hoàn hảo. Nhưng tôi không còn là đứa trẻ 14 tuổi dễ bị lừa phỉnh nữa.

Tôi đứng dậy, bước về phía anh. Minh không lùi lại nhưng tôi thấy vai anh căng lên. Tôi dừng lại khi chỉ còn cách anh hai bước chân.

Đủ gần để tôi cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh và đủ gần để anh phải cúi xuống mới nhìn được vào mắt tôi. Cháu không hỏi về di nguyện của ba. Cháu hỏi chú, "Chú Minh, chú có nhớ cháu không?" Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ treo tường tích tắc.

Tiếng mưa bên ngoài dường như bị đẩy lùi ra xa. Minh nhìn tôi chằm chằm và lần này anh không làng tránh. Trong đáy mắt anh, tôi thấy một ngọn lửa nhỏ đang le lói bị kìm nén dưới lớp băng dày của Lý Chí.

Thi gọi tên tôi, giọng trầm xuống mang theo một âm sắc cảnh cáo. Cháu mệt rồi, ngủ đi. Anh quay người định bước ra ngoài, nhưng tôi đã nhanh hơn.

Tôi đưa tay nắm lấy cổ tay anh, làm da anh nóng hổi, tương phản với bàn tay lạnh ngắt của tôi. Cả người Minh cứng đờ lại. Anh không giật tay ra nhưng cũng không quay lại.

Chúng tôi đứng đó trong tư thế giàng co kỳ quặc. Ba năm qua, cháu viết cho chú hơn 50 bức thư tay. Chú không trả lời bức nào, chỉ gửi email công việc.

Tôi nói, giọng run lên vì uất ức dồn nén. Tại sao? Minh từ từ gỡ tay tôi ra khỏi tay anh? Động tác của anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như gỡ một cánh hoa bám trên áo, không muốn làm nát nó nhưng cũng không muốn giữ lại.

Anh quay lại, khuôn mặt trở về vẻ vô cảm thường ngày. Nhưng tôi nhận ra hơi thở của anh đã nặng hơn một chút. Vì không cần thiết, anh đáp ngắn gọn.

Tôi là người giám hộ, nhiệm vụ của tôi là đảm bảo cháu an toàn và có tương lai tốt. Tôi không phải là bạn tâm giao qua thư, người giám hộ. Tôi cười nhạt, cảm thấy vị đắng nơi cuống họng.

Bây giờ cháu 24 tuổi rồi, cháu không cần người giám hộ nữa. Vậy chú là gì của cháu đây? Mình nhìn tôi, ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt tôi, dừng lại ở đôi môi đang ním chặt rồi trượt xuống cổ và nhanh chóng quay trở lại nhìn vào mắt tôi.

Một thoáng bối rối rất nhanh lướt qua gương mặt anh. Nhanh đến mức nếu không phải tôi đã dành cả thanh xuân để quan sát anh, tôi sẽ không thể nhận ra tôi là chú của cháu. Và sẽ luôn là như vậy.

Anh nói câu đó như một lời tuyên án rồi dứt khoát bước ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Tôi đứng chôn chân tại chỗ nhìn cánh cửa gỗ lim đóng chặt. Chú của cháu ba từ ấy vang lên trong đầu tôi như một lời nguyền.

Nhưng đêm nay, lần đầu tiên sau 10 năm, tôi cảm nhận được sự dặn nứt trong bức tường thành kiên cố của anh. Cái cách anh cứng người khi tôi chạm vào. Cái cách ánh mắt anh trượt trên da thịt tôi, tất cả đều tố cáo một điều, anh không hề vô cảm như anh vẫn cố tỏ ra.

Gặp lại trong ngôi nhà cũ

Tôi quay lại giường, cầm ly sữa đã bắt đầu nguội lên uống một ngụm. Vị sữa ngọt gắt và béo ngậy. Tôi nằm xuống kéo chăn trùm kín đầu nhưng mùi hương của anh dường như vẫn lẩn khuất đâu đây, ám vào da thịt tôi.

Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, trời vẫn mưa tầm tã. Tôi thấy mình đứng giữa phòng khách rộng lớn và Minh đang tiến về phía tôi.

Anh không còn vẻ lạnh lùng khắc khổ nữa. Anh dồn tôi vào góc tường, nơi có bức tranh sơn dầu vẽ một cánh rừng mùa thu đỏ rực. Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả vào cổ tôi và đôi bàn tay to lớn thô giáp của một người đàn ông quen làm việc nặng đặt lên eo tôi, siết chặt.

Tôi giật mình tỉnh giấc khi trời chưa sáng hẳn. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cảm giác chân thực giấc mơ khiến mặt tôi nóng bừng.

Tôi đưa tay lên chạm vào cổ, nơi trong mơ môi anh đã lướt qua, cảm giác trống rỗng và khao khát ập đến dữ dội. Bên ngoài mưa đã tạnh, một ngày mới bắt đầu, nhưng tôi biết cuộc chiến giữa tôi và Minh hay đúng hơn là cuộc chiến giữa bản năng và đạo đức trong căn nhà này mới chỉ thực sự bắt đầu. Sáng hôm sau, không khí trong nhà đặc quánh mùi ẩm mốc đặc trưng của mùa mưa cao nguyên, pha lẫn mùi cà phê rang xoay thơm lừng từ dưới bếp.

Tôi cố tình dậy muộn một chút, chọn một chiếc váy lụa màu kem dài quá gối, kín đáo nhưng ôm vừa vặn lấy cơ thể, tôn lên những đường cong mà tôi biết mình đã thay đổi rất nhiều so với ba năm trước. Khi tôi bước xuống cầu thang, Minh đã ngồi ở bàn ăn. Anh đeo kính lão chăm chú đọc tờ báo buổi sáng, bên cạnh là ly cà phê đen không đường.

Anh mặc sơ mi trắng phẳng phiêu, cà vạt màu xanh đen thắt chỉnh tề, trông xa cách và lịch lãm như một quý ông bước ra từ những bộ phim điện ảnh thập niên cũ. Chào buổi sáng. Tôi nói kéo ghế ngồi đối diện anh. Minh hạ tờ báo xuống đẩy gọng kính lên sống mũi cao thẳng.

Anh lướt nhìn tôi một lượt, ánh mắt dừng lại ở cổ áo tôi một giây rồi rời đi ngay. Ăn sáng đi. Mì Quảng Bà Nâm nấu. Anh hất hàm về phía tô mì bốc khói trên bàn.

Chúng tôi ăn trong im lặng. Chỉ có tiếng đũa chạm nhẹ vào bát sứ và tiếng lật trang báo sột xoạt. Sự im lặng này từng khiến tôi thấy an toàn, nhưng giờ đây nó lại làm tôi ngột ngạt.

Tôi muốn phá vỡ nó, muốn chọc thùng cái vỏ bọc bình thản đến phát điên của anh. Tối qua chú ngủ ngon không? Tôi hỏi, giọng vu vơ, tay cầm ly cà phê của Minh khựng lại giữa không trung.

Anh đặt ly xuống, tìm Đế Ly chạm vào mặt kính bàn ăn nghe một cái cạch đanh gọn. Bình thường anh đáp không nhìn tôi. Cháu thì không. Tôi trống cằm nhìn thẳng vào anh.

Cháu mơ thấy ác mộng. Trong mơ có một người đuổi theo cháu dồn cháu vào chân tường nhưng lại không làm gì cả cứ đứng nhìn cháu như vậy. Rất đáng sợ. Minh ngước lên đôi mắt đen thẫm nhìn sâu vào mắt tôi.

Anh đủ thông minh để hiểu tôi đang ám chỉ điều gì và cũng đủ trải đời để không xa vào cái bẫy ngôn ngữ non nớt của tôi. Ăn nhanh đi. 8 giờ chúng ta xuất phát. Anh gấp tờ báo lại, đứng dậy, "Chú Minh, tôi gọi giật lại khi anh vừa quay đi." "Cái cà vạt của chú bị lệch rồi." Minh cúi xuống nhìn ngực áo mình, nó hoàn toàn thẳng thớm.

Anh nhìnu mày nhìn tôi, vẻ mặt thoáng chút khó chịu xen lẫn bất lực. Tôi mỉm cười, một nụ cười mà tôi đã tập luyện trước gương rất nhiều lần ngây thơ nhưng cũng đầy ẩn ý. Tôi đứng dậy đi vòng qua bàn ăn đến trước mặt anh để cháu chỉnh lại cho.

Trước khi anh kịp phản ứng hay lùi lại, tôi đã đưa tay lên cổ áo anh. Khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại chỉ còn một gang tay. Tôi ngửi thấy mùi nước hoa cạo dâu của anh, mùi đàn ông nồng nàn khiến đầu óc tôi hơi choáng váng.

Tôi giả vờ chỉnh lại nút thắt cà vạt, ngón tay cố tình lướt nhẹ qua ít hầu của anh. Ít hầu Minh chuyển động lên xuống, cơ thể anh căng cứng như một cây cung đã lên dây. Anh không đẩy tôi ra nhưng cũng không thở mạnh.

Anh đang nín thở thì anh gằn giọng. Bàn tay to lớn của anh nắm lấy cổ tay tôi, ngăn lại hành động vuốt vé trá hình. Lực nắm của anh rất mạnh, làm tôi hơi đau, nhưng cái đau đó lại khiến tôi thấy hưng phấn một cách kỳ lạ.

Xong rồi, tôi thì thầm. ngẩng mặt lên nhìn anh, khoảng cách quá gần khiến tôi thấy rõ từng sợi lông mi của anh, thấy cả hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đang dao động dữ dội kia. "Đừng đùa nữa, Minh nói, giọng khàn đặc.

Anh buông tay tôi ra như thể tay tôi là than hồng, rồi lùi lại một bước dài, tạo ra khoảng cách an toàn. Ra xe đợi tôi, anh quay lưng đi thẳng ra cửa, bước chân vội vã hơn bình thường. Tôi đứng đó xoa nhẹ cổ tay vẫn còn hẳn đỏ vết ngón tay anh, khóe môi cong lên một nụ cười chiến thắng, nhưng sâu trong lòng một nỗi buồn mơ hồ len lòi.

"Tôi đã khiến anh dao động, đúng vậy. Nhưng tôi cũng vừa nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt anh, nỗi sợ hãi của một người đàn ông biết mình đang đứng trước bờ vực của một điều cấm kỵ và đang cố gắng tuyệt vọng để không xa chân xuống. Và tôi, chính tôi là người đang đẩy anh về phía bờ vực đó." Chiếc xe SUV màu đen lao đi trên đường cao tốc, bỏ lại thành phố ồn ảo phía sau lưng.

Bên ngoài, bầu trời chuyển màu xám xịp, những đám mây nặng trĩu xà xuống thấp báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập đến. Không gian trong xe tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng động cơ êm du và tiếng hơi thở đều đặn nhưng có phần nặng nề của Minh. Tôi ngồi ở ghế phụ, nghiêng đầu tựa vào cửa kính lạnh ngắt, lén lút quan sát anh qua hình ảnh phản chiếu mở ảo.

Minh tập trung lái xe, hai bàn tay nắm chặt vô lăng đến mức các khớp xương trắng bệch. Anh đeo kính dâm dù trời không nắng, như muốn dựng lên một bức tường ngăn cách cuối cùng giữa tôi và đôi mắt biết nói của anh. "Chúng ta đi đâu vậy chú?" Tôi hỏi, phá vỡ sự im lặng kéo dài gần một tiếng đồng hồ.

Đà Lạt Minh trả lời ngắn gọn, "Không quay sang. Tôi cần kiểm tra tiến độ khu nghỉ dưỡng mới trước khi bàn giao. Tại sao lại mang cháu theo?

Minh im lặng một lúc, như thể đang cân nhắc câu trả lời. Anh hạ cửa kính xuống một chút, gió lạnh ùa vào mang theo hơi ẩm của đất. Mẹ cháu gọi điện, giọng anh trầm xuống.

Bà ấy nói cháu không chịu nghe máy cả tuần nay. Bà ấy lo cháu ở nhà một mình sẽ sinh chuyện nên nhờ tôi trông chừng vài ngày cho đến khi bà ấy về nước. Tôi cười khẩy, một tiếng cười chua chát thoát ra khỏi cổ họng.

ra là vậy, cháu lại là một gánh nặng được gửi gắm cho chú. Thi anh gọi tên tôi, giọng cảnh cáo, đừng xuyên tạc sự việc, tôi chỉ làm tròn trách nhiệm. Trách nhiệm tôi quay sang nhìn thẳng vào sườn mặt nghiêng của anh, ánh mắt xoáy sâu vào vẻ nam tính góc cạnh đó.

Chỉ là trách nhiệm thôi sao? Hồi nãy ở nhà khi chú nắm tay cháu, đó cũng là trách nhiệm à. Chiếc xe hơi loạng choạng, Minh Thắng gấp tấp vào lề đường khẩn cấp.

Tiếng lốp xe ma sát với mặt đường rít lên chói tai. Anh tháo kính dâm, quay sang nhìn tôi với đôi mắt rực lửa giận dữ. "Nghe này, anh gằn từng chữ.

Tôi 35 tuổi, Thi." "Tôi đủ lớn để làm bố của bạn bè cháu. Tôi là bạn thân của bố cháu và tôi đang cố gắng hết sức để giữ cho mọi thứ đúng mực. Cháu đừng có dồn tôi vào chân tường nữa.

Tại sao chú lại sợ?" Tôi không lùi bước, ngược lại còn dướn người về phía anh thách thức. Nếu chú thực sự coi cháu là con nít, là cháu gái thì những hành động của cháu đâu có ý nghĩa gì. Chú sợ vì chú cũng cảm thấy nó đúng không?

Cái cảm giác mà chú đang cố chối bỏ ấy. Minh nhìn tôi chằm chằm. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy sự đấu tranh dữ dội trong mắt anh.

Lý trí và bản năng rằng xé người đàn ông này. Anh muốn mắng tôi, muốn đẩy tôi ra, nhưng ánh mắt anh lại trợt xuống đôi môi tôi, nán lại đó một tích tắc trước khi anh giật mình quay đi. "Ngồi yên đi." Anh nói.

Giọng Khan đi thấy rõ. "Nếu còn nói thêm một câu nào nữa, tôi sẽ gọi xe đưa cháu về ngay lập tức." Anh nổ máy cho xe nhập lại vào làn đường. Tôi dựa lưng vào ghế, mỉm cười đắc thắng nhưng đập thình thịch.

Những giới hạn đầu tiên

Tôi biết mình đang chơi với lửa. Mình không phải là những cậu trai mới lớn dễ bị dắt mũi. Anh là một con thú săn mồi đang ngủ say và tôi đang ngu ngốc chọc vào nó bằng một cành cây khô.

Chúng tôi đến Đà Lạt khi trời đã sập tối. Cơn mưa già rích suốt chặn đường giờ đã chuyển thành màn sương mù dày đặc bao phủ lấy những đồi thông. Khu nghỉ dưỡng mà công ty Minh đang xây dựng nằm biệt lập trên một ngọn đồi cao, xung quanh là rừng thông bạt ngàn, vắng lặng và ma mị.

Căn biệt thự mẫu nơi chúng tôi sẽ ở lại nằm ở vị trí cao nhất. Nhìn xuống thung lũng đèn vàng lung linh phía xa, nó rộng lớn, sang trọng nhưng lạnh lẽo. Mọi thứ đều mới tinh, mùi sơn và mùi gỗ thông chưa kịp vai.

Cháu ở phòng lầu hai, phía bên trái, Minh chỉ tay lên cầu thang gỗ rồi bóng loáng, tay kia xách hành lý của tôi vào nhà. Tôi ở tầng chẹt, có việc gì cần kíp mới được xuống gọi, chúng ta không ăn tối sao? Tôi hỏi, bụng bắt đầu réo dắt, Minh nhìn đồng hồ.

Tôi có cuộc họp trực tuyến với đối tác nước ngoài bây giờ. Trong tủ lạnh có đồ ăn sẵn, cháu tự hâm nóng lại đi. Nói rồi anh đi thẳng vào phòng làm việc, đóng sằm cửa lại.

Tiếng chốt khóa vang lên khô khốc. Anh đang trốn tránh tôi. Tôi thở dài, kéo vali lên phòng.

Căn phòng rộng mênh mông với cửa kính sát trần nhìn ra rừng thông đen thẫm. Cái lạnh của Đà Lạt len lỏi qua khe cửa thấm vào da thịt. Tôi tắm rửa qua loa, mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu đỏ rượu, khoác thêm chiếc áo choàng len dày bên ngoài rồi đi xuống bếp.

Căn nhà im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói. Tôi hâm nóng một ít xúc, ăn trong sự cô đơn bao trùm. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn trùm pha lê hất xuống bóng tôi in dài trên sàn gỗ.

Ăn xong tôi không lên phòng ngay mà rón rén đi về phía phòng làm việc của Minh. Cửa vẫn đóng chặt nhưng tôi nghe thấy giọng anh vọng ra. Anh đang nói tiếng Anh giọng trầm ấm, chuyên nghiệp và đầy uy quyền.

Đó là một Minh khác, một doanh nhân thành đạt, lạnh lùng và quyết đoán hình ảnh khiến bao nhiêu phụ nữ mê mệt. Và tôi cũng không ngoại lệ. Tôi đứng tựa lưng vào tường, lắng nghe giọng nói ấy như một kẻ nghiện thuốc viện.

Đột nhiên tiếng nói chuyện ngưng bặt, tiếng bước chân vang lên, tiến về phía cửa. Tôi hoảng hốt định bỏ chạy nhưng không kịp. Cánh cửa mở toang, Minh đứng đó, tay cầm ly dựa whisky, áo sơ mi trắng đã tháo hai cúc trên cùng, tay áo xắn lên, lộ ra bắp tay rắn chắc.

Anh nhìn thấy tôi, đôi mày dậm trau lại. "Chưa ngủ sao? Cháu khát nước." Tôi nói dối. Mắt dán vào ly rượu trên tay anh, màu hồ phách sóng sánh đẹp mê hồn.

Minh nhìn tôi, ánh mắt quét từ gương mặt mộc không trang điểm xuống chiếc cổ trắng ngẩn rồi dừng lại ở vặt váy lụa lấp ló sau chiếc áo choàng len. Anh nuốt khan, quay người đi về phía quầy ba nhỏ ở góc phòng khách. Uống nước xong thì lên ngủ đi, tôi không nghe lời.

Đi theo anh cho cháu một chút được không? Tôi chỉ vào chai rượu Mar anh để trên quầy. Không, Minh từ chối thẳng thừng.

Trẻ con không được uống rượu, cháu 19 tuổi rồi. Tôi bĩu môi, ngồi lên chiếc ghế cao quầy ba, hai chân đung đưa. Ở nước ngoài tuổi này là hợp pháp rồi.

Minh rót thêm rượu vào ly của mình, không thèm nhìn tôi. Đây là Việt Nam và tôi là người giám hộ của cháu lúc này. Chú cứng nhắc quá. Tôi trống cằm nhìn anh.

Chú uống rượu vì căng thẳng công việc hay vì chuyện khác? Minh khựng lại, anh xoay ly rượu trong tay, tiếng đá va vào thành ly len canh vui tai nhưng lại tạo ra không khí căng thẳng. Thi anh quay sang, đôi mắt đã hơi đỏ vì men rượu và sự mệt mỏi. Cháu muốn gì ở tôi?

Tiền, sự chú ý hay cháu chỉ đang tìm kiếm cảm giác mạnh của việc phá vỡ quy tắc? Câu hỏi của anh như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi, nhưng đồng thời cũng thổi bùng lên ngọn lửa ấm ức đã kìm nén bấy lâu. "Cháu muốn chú nhìn cháu?" Tôi nói.

Giọng run nhưng kiên định. Không phải như nhìn con gái của bạn thân, không phải như nhìn một đứa trẻ rắc rối, mà là nhìn cháu như một người phụ nữ. Tôi trượt khỏi ghế, bước đến trước mặt anh.

Minh cao hơn tôi cả một cái đầu, tôi phải ngửa mặt lên để nhìn vào mắt anh. Mùi rượu hoặc quyện với mùi nam tính của anh tạo nên một thứ hương gây mê hoặc. Cháu yêu chú. Tôi thì thầm. Ba từ cấm kỵ cuối cùng cũng thoát ra khỏi môi minh sững người.

Cả cơ thể anh đông cứng lại. Sự im lặng bao trùm lấy chúng tôi nặng nề như chỉ. Anh nhìn tôi, trong mắt là sự bàng hoàng, đau đớn và cả một chút khao khát mà anh đang cố dìm chết.

"Cháu say rồi." Anh nói, giọng lạc đi. Hoặc là cháu đang nhầm lẫn. Đó là sự ngưỡng mộ, là sự ỷ lại, không phải tình yêu.

Đừng áp đặt suy nghĩ của chú lên cháu. Tôi hét lên, nước mắt bắt đầu trào ra. Cháu biết mình cảm thấy gì?

Tại sao chú không dám thừa nhận? Tại sao chú cứ phải trốn tránh sau cái mắc đạo đức giả tạo đó? Vì tôi là người lớn.

Minh quát lại, tiếng quát lớn làm tôi giật mình lùi lại. Anh đặt mạnh ly rượu xuống bàn, rượu bắn tung tóe ra ngoài. Vì tôi biết hậu quả của việc này.

Cháu còn cả tương lai phía trước thì à cháu sẽ gặp những chàng trai trẻ trung phù hợp với cháu. Còn tôi, tôi là một gã đàn ông trung niên đầy dãy những vết sẹo và toan tính. Tôi sẽ hủy hoại cháu.

Cháu không cần ai khác, cháu chỉ cần chú. Tôi lao vào anh, vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng anh, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc đó. Tôi nghe thấy tiếng tim anh đập loạn nhịp, mạnh mẽ và dữ dội trái ngược với vẻ ngoài lạnh lùng.

Minh đứng bất động, hai tay buông thóng. Anh không ôm lại tôi, nhưng cũng không đẩy tôi ra. Anh để mặc tôi khóc ướt đẫm áo sơ mi của mình. Làm ơn, tôi nức nở.

Đừng đẩy cháu ra nữa. Một bàn tay ngập ngừng đặt lên tóc tôi. Những ngón tay thô giáp lướt nhẹ qua những lọn tóc rối vụng về nhưng đầy dịu dàng.

Cử chỉ ấy như một lời thú nhận thầm lặng, một sự đầu hàng yếu ớt trước lý trí sắt đá. Em thật cứng đầu, anh thì thầm tiếng em bật ra tự nhiên thay vì cháu khiến tim tôi thắt lại vì sung sướng. Tôi ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh giờ đây gần sát ngay trước mặt tôi.

Tôi kiễng chân, nhắm mắt lại và đặt môi mình lên môi anh. Một giây, hai giây, tôi tưởng anh sẽ đẩy tôi ra, nhưng không. Minh rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, một âm thanh đau đớn nhưng đầy dục vọng.

Bàn tay đang vuốt tóc tôi trượt xuống gáy, giữ chặt lấy đầu tôi và anh hôn lại tôi. Nụ hôn không hề nhẹ nhàng. Nó thô bạo, cuồng nhiệt và đầy sự chiếm hữu.

Như thể anh muốn trút hết mọi dồn nén, mọi sự kìm kẹp bấy lâu nay vào nụ hôn đó. Môi anh nghiền nát môi tôi, lưỡi anh xâm chiếm khoang miệng tôi, nếm trải vị ngọt và vị mặn của nước mắt. Tôi choáng váng, bám chặt vào vai anh để không ngã khuỵu.

Chuyến đi Đà Lạt

Cảm giác tội lỗi xen lẫn hưng phấn chạy dọc sống lưng. Chúng tôi đang vượt qua làằn danh đỏ, không còn đường lui nữa. Minh bế thóc tôi lên, đặt tôi ngồi lên quầy ba lạnh ngắt.

Anh chen vào giữa hai chân tôi, hai tay chống xuống mặt bàn, nhốt tôi trong vòng tay của anh. Nụ hôn trượt xuống cổ, xuống xương quai xanh. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào da thịt khiến tôi dùng mình.

Minh tôi gọi tên anh. Giọng vỡ vụn. Tiếng gọi ấy như đánh thức một phần lý trí còn sót lại trong anh. Minh dừng lại, anh gục đầu vào vai tôi thở dốc.

Tôi cảm nhận được cơ thể anh đang run rẩy. Dừng lại đi. Anh nói. Giọng khàn đặc như tiếng sỏi nghiền vào nhau. Trước khi tôi không thể dừng lại được nữa. Em không muốn dừng.

Tôi thì thầm vào tai anh, bàn tay luồn vào trong áo sơ mi, chạm vào làn da nóng rực của anh. Minh nắm lấy cổ tay tôi, kéo ra. Anh ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đen thẫm giờ đây đầy vẻ tuyệt vọng và rằng xé đi lên phòng ngay lập tức.

Khóa cửa lại, anh đẩy tôi ra, quay lưng đi về phía cửa sổ sát đất, nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài. Bóng lưng anh cô độc và kiêu hãnh nhưng cũng đầy sự tổn thương. Tôi nhìn anh, muốn chạy lại ôm anh một lần nữa, nhưng tôi biết mình đã đạt đến giới hạn của đêm nay.

Nếu tôi ép thêm nữa, anh sẽ sụp đổ hoàn toàn hoặc sẽ dựng lên một bức tường vĩnh viễn không thể pha vỡ. Tôi sửa lại áo choàng, lau nước mắt và lẳng lặng đi lên lầu. Nhưng tôi biết mọi chuyện chưa kết thúc.

Nụ hôn đó đã thay đổi tất cả. Con thú trong anh đã thức tỉnh và nó đã nếm được mùi vị của con mồi. Sáng hôm sau, tôi thức dậy khi mặt trời đã lên cao.

Cơn mưa đêm qua đã tạnh, để lại bầu không khí trong lành và xe lạnh đặc trưng của phố núi. Tôi nằm trên giường, nhớ lại chuyện tối qua, mặt đỏ bừng. Tôi vừa xấu hổ vừa hân hoan.

Tôi đã thắng một bước lớn. Xuống nhà, tôi thấy Minh đang ngồi ở bàn ăn ngoài ban công, trên tay là ly cà phê đen và sấp tài liệu dày cộp. Anh đã thay lại bộ vest chỉn chu, tóc trải gọn gàng, vẻ mặt lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Dậy rồi à?" Anh hỏi. "Không ngẩng lên. Ăn sáng đi rồi chuẩn bị. 10 giờ chúng ta sẽ đi gặp đối tác, cháu không đi được không?" Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện anh, cố gắng tìm kiếm một chút cảm xúc đêm qua trong mắt anh.

"Không." Anh đáp dứt khoát. Tôi không để cháu ở nhà một mình nữa. Có lẽ anh sợ chuyện đêm qua lặp lại nếu chúng tôi ở trong không gian kín quá lâu.

Hoặc anh sợ chính bản thân mình. Xe của chúng tôi lăn bánh đến một nhà hàng sang trọng nằm bên bờ hồ Xuân Hương. Đối tác của Minh là một người đàn ông trạc tuổi anh tên là Hùng nhưng phong thái hoàn toàn trái ngược.

Hùng ăn mặc trải chuốt, nụ cười là lơi và ánh mắt thì rất không đứng đắn. Minh lâu lắm không gặp. Hùng bắt tay Minh rồi quay sang tôi, ánh mắt sáng lên.

"Và đây là cháu gái tôi." Thi Minh giới thiệu ngắn gọn, tay đặt nhẹ lên vai tôi như một hành động đánh dấu chủ quyền vô thức. Cháu gái Hùng nhướng mày, ánh mắt quét qua người tôi một cách lộ liễu khiến tôi dùng mình. Xinh đẹp quá, cháu gái thật hay là cháu gái?

Hắn nháy mắt đầy ẩn ý. Minh siết nhẹ vai tôi, lực tay hơi mạnh. Hùng cẩn trọng lời nói, "Voà việc chính đi, bữa trưa diễn ra trong không khí gượng gạo." Hùng liên tục tìm cách bắt chuyện với tôi, hỏi han những câu hỏi mang tính chất tán tỉnh.

"Thi bao nhiêu tuổi rồi? Có bạn trai chưa?" Hùng rót rượu vang vào ly của tôi. "Một cô gái đẹp như em mà chưa có người yêu thì phí phạm quá." "Cháu còn đi học." Tôi đáp dã giao liếc nhìn Minh.

Anh đang cắt miếng bít tết, dao nĩa va vào đĩa sứ nghe ken két. Học gì thì học, yêu đương vẫn quan trọng chứ?" Hùng cười lớn, bàn tay hắn vô tình chạm vào tay tôi trên bàn. "Nếu em cần người hướng dẫn tham quan Đà Lạt, cứ gọi anh." "Anh giành chỗ này lắm, cô ấy bận rồi." Minh đột ngột lên tiếng, đặt dao nĩa xuống bàn.

Giọng anh lạnh tanh, đôi mắt nhìn hùng sắc như dao cạo. "Thi giúp tôi già soát giấy tờ chiều nay." Thôi nào Minh Hùng nhún vai, rụt tay về. "Cậu làm gì mà căng thẳng thế?

Giữ cháu gái kỹ quá, coi chừng nó ngộp thở đấy. Con gái lớn rồi, phải để nó bay nhảy chứ, đó không phải việc của cậu." Minh gằn giọng. Anh đứng dậy ném chiếc khăn ăn xuống bàn.

"Thi, chúng ta về." Tôi vội vàng đứng lên theo anh, không quên cúi đầu chào Hùng một cách ái ngại. Hùng nhìn theo chúng tôi, nụ cười trên môi hắn mang một vẻ thích thú và khiêu khích. Hắn đã nhìn thấu điều gì đó sự chiếm hữu bất thường của Minh.

Ra đến xe, Minh đóng sầm cửa lại, khởi động máy và phóng đi. Anh lái xe rất nhanh, vượt qua những con dốc quanh co một cách nguy hiểm. "Chú ghen à?" Tôi hỏi, tay bám chặt vào tay nắm cửa.

"Im đi, anh quát." "Rõ ràng là chú ghen." Tôi cười, cảm giác sợ hãi vì tốc độ bị lấn át bởi niềm vui sướng khi thấy anh mất kiểm soát. "Chú không thích ông ta chạm vào cháu." Minh không trả lời, "Nhưng tôi thấy cơ hàm anh bạnh ra." Anh rẽ vào một con đường nhỏ dẫn lên đồi thông. Không phải đường về biệt thự, chúng ta đi đâu đây?

Xe dừng lại ở một bãi đất trống trên đỉnh đồi, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh thành phố trong sương mù. Minh tắt máy, đấm mạnh tay vào vô lăng, tại sao cháu lại để hắn ta chạm vào tay? Anh quay sang tôi, ánh mắt rực lửa.

Cháu không biết hắn là loại người gì sao? Hắn thay đàn bà như thay áo. Cháu đâu có để tôi cãy lại là ông ta tự nhiên chạm vào.

Với lại chú quan tâm làm gì? Chú chỉ là chú của cháu thôi mà. Tôi cố tình nhấn mạnh từ chú.

Minh tháo dây an toàn, nhoài người sang phía tôi. Không gian trong xe chật hẹp bỗng chốc trở nên mộtt ngạt. Anh nắm lấy cằm tôi, ép tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

Cháu đang thử thách giới hạn của tôi đấy à? Thi nếu đúng thì sao? Tôi nhìn sâu vào mắt anh, cảm nhận hơi thở nóng hổi của anh phả vào mặt mình. Chú sẽ làm gì?

Mắng cháu hay lại hôn cháu như tối qua? Sự khiêu khích của tôi là giọt nước tràn ly. Minh cúi xuống chiếm lấy môi tôi một lần nữa.

Nhưng lần này không còn sự ngập ngừng hay đấu tranh nào cả, chỉ có sự chiếm đoạt trần trụi. Ghế xe được hạ ngả ra sau. Minh Trườn lên người tôi, sức nặng của anh đè nén khiến tôi khó thở nhưng cũng đầy phấn khích.

Bàn tay anh không còn dè dặt, nó luồn vào trong lớp áo len tìm đến bầu ngực đang phập phồng của tôi. Ưm. Tôi rên nhẹ, vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh sát hơn. Cửa kính xe mờ đi vì hơi nước.

Bên ngoài, gió bắt đầu rít từng cơn qua rừng thông. Bên trong một cơn bão khác đang hoành hành. Minh hôn dọc xuống cổ tôi, để lại những vết đỏ chói mắt.

Đêm không thể quay lại

Tay anh lần tìm dây kéo váy phía sau lưng tôi. Tiếng dây kéo trợt xuống nghe như tiếng xé toạc của bức màn đạo đức cuối cùng. Minh, tôi hổn hèn. Ở đây sao? Tôi không quan tâm nữa.

Anh thì thầm vào hõm vai tôi, cắn nhẹ lên làn da nhạy cảm đó khiến tôi run rẩy. Em muốn tôi phát điên. Em đã đạt được mục đích rồi.

Anh lột bỏ chiếc áo vest vướng víu ném ra ghế sau. Ánh mắt anh nhìn cơ thể tôi, giờ đây chỉ còn lại bộ đồ lót mỏng manh rực lên một ngọn lửa khao khát trần tục. Không còn là chú Minh nghiêm nghị đạo mạo.

Trước mặt tôi là một người đàn ông đang đói khát và tôi là bữa tiệc của anh ta. Nhưng ngay khi bàn tay anh chuẩn bị trượt vào bên trong quần lót của tôi, tiếng chuông điện thoại của anh vang lên chói tai. Nó reo liên hồi, phá tan bầu không khí nóng bỏng.

Minh khựng lại, anh nhắm mắt chán tựa vào trán tôi, thở dốc nặng nhọc. Tiếng chuông vẫn dai dằng không dứt, anh vươn tay lấy điện thoại trong túi áo vest, màn hình sáng lên. Mẹ em, anh nói, giọng khàn đặc.

Đưa màn hình cho tôi xem. Tên chị Lan hiện lên rõ mồn một. Cái tên ấy như một gáo nước đá dội xuống đầu cả hai chúng tôi.

Mẹ tôi, bạn thân của anh. Người phụ nữ đã tin tưởng giao con gái cho anh chăm sóc. Minh buông tôi ra, ngồi dậy, chỉnh lại quần áo với vẻ mặt thất thần.

Anh vuốt mặt, cố gắng xô đi dục vọng và sự tội lỗi đang rằng xé. Nghe máy đi. Anh nói, giọng lạnh lùng trở lại, nhưng tay anh vẫn run khi châm một điếu thuốc. Tôi run rẩy chỉnh lại váy áo, cầm lấy điện thoại của mình.

Vì mẹ gọi cho tôi không được nên mới gọi cho anh. Nhưng giờ tôi thấy mạnh tôi cũng đang rung trong túi sách. Alo mẹ ạ. Giọng tôi lạc đi, cố gắng nghe bình thường nhất có thể.

Thì à, con đang ở đâu đấy? Sao mẹ gọi mãi không được? Giọng mẹ lo lắng ở đầu dây bên kia.

Con đang ở cùng chú Minh phải không? Vâng, con đang đi cùng chú ấy. Tôi liếc nhìn Minh. Anh đang tựa đầu vào vô lăng, khói thuốc bay mù mịt quanh người.

May quá, mẹ chỉ muốn báo là mẹ sẽ về sớm hơn dự định. Tối mai mẹ sẽ đáp xuống sân bay. Hai chú cháu thu xếp về nhé.

Mẹ có mua quà cho cả hai đấy. Vâng, con biết rồi. Tôi cúc máy. Không gian trong xe rơi vào im lặng chết chóc. Mẹ em về tối mai. Tôi Lý Nhi thông báo.

Minh gật đầu không nói gì. Anh rít một hơi thuốc dài rồi nhả khói ra ngoài cửa sổ hé mở. Gương mặt anh ẩn hiện sau làn khói đăm chiêu và xa cách. Chúng ta về thôi.

Anh dụi tắt điếu thuốc nổ máy xe. Sáng mai chúng ta sẽ quay lại thành phố suốt chặng đường về lại biệt thự. Không ai nói với ai câu nào.

Nhưng tôi biết sự im lặng này khác với lúc đi. Nó không còn là sự thăm dò hay trêu chọc nữa. Nó là sự im lặng của một cơn bão ngầm đang tích tụ chờ đợi thời điểm để bùng nổ lần cuối cùng trước khi mọi thứ quay trở lại quỹ đạo hoặc chật bánh hoàn toàn.

Về đến biệt thự, trời đã tối mịt. Minh đi thẳng vào phòng, lấy ra một chai rượu mạnh khác. Lần này anh không đuổi tôi đi.

Anh ngồi xuống sofa, rót hai ly lại đây. Anh vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình. Tôi rụt rè ngồi xuống, giữ một khoảng cách nhỏ.

Minh đưa cho tôi một ly, uống đi cho ấm. Tôi cầm lấy ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ. Vị cay nồng xộc lên mũi làm nóng ran cổ họng và dạ dày.

Tại sao chú lại dừng lại? Tôi hỏi giọng nhỏ xíu vì cuộc gọi của mẹ, vì tất cả Minh ngửa cổ uống cạn ly rượu của mình. Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt buồn bã lạ thường. Thi em còn quá trẻ.

Em nghĩ đây là tình yêu, nhưng thực ra nó chỉ là sự tò mò, là sự nổi loạn của tuổi dạy thì. Còn tôi, tôi là một gã đàn ông cô đơn ích kỷ. Tôi đã lợi dụng sự ngây thơ của em, không phải tôi đặt mạnh ly rượu xuống bàn. Em không ngây thơ.

Em biết mình muốn gì? Em muốn anh. Tôi bỏ kính ngữ gọi thẳng anh là anh. Minh cười buồn. Em muốn tôi. Em có biết làm người phụ nữ của tôi có nghĩa là gì không?

Là phải chịu đựng những lời đàm tiếu. Là phải sống trong bóng tối. Là phải đối mặt với sự khinh miệt của gia đình, của mẹ em.

Em không sợ nhưng tôi sợ. Minh hét lên nắm lấy vai tôi, lắc mạnh. Tôi sợ em sẽ hối hận.

Tôi sợ một ngày nào đó em sẽ nhìn tôi với ánh mắt oán trách, ghê tởm vì tôi đã cướp đi thanh xuân của em. Em sẽ không bao giờ hối hận. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh kiên định.

Nếu đêm nay anh đẩy em ra, em mới là người hối hận cả đời. Và anh cũng vậy. Minh nhìn tôi sững sờ. Anh buông tay ra nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi.

Đêm nay là đêm cuối cùng trước khi mẹ về. Tôi nói tiếp, giọng dịu lại, đưa tay vuốt ve gò má. anh, hãy để em là của anh, chỉ đêm nay thôi, sau đó sau đó chúng ta sẽ tính tiếp.

Hoặc là quên hết đi, coi như chưa từng có gì xảy ra, đó là một lời đề nghị, cũng là một lời cầu xin. Một sự đánh đổi. Minh nhắm mắt lại, nghiêng mặt cọ vào lòng bàn tay tôi. Anh thở dài một tiếng, thở dài trút bỏ mọi gánh nặng đạo đức, mọi giào cản lý trí.

Khi anh mở mắt ra, tôi không còn thấy sự rằng xé nữa, chỉ còn lại ngọn lửa đam mê đang bùng cháy dữ dội. Được anh nói, giọng trầm thấp đầy nguy hiểm. Nếu em đã muốn chơi trò chơi này đến cùng thì đừng hòng rút lui.

Anh kéo tôi vào lòng, hôn tôi. Nụ hôn này sâu hơn, đậm đà hơn và mang theo vị đắng của rượu, vị ngọt của tình yêu cấm đoán. Anh bế tôi lên nhưng lần này không đặt lên bàn hay ghế mà đi thẳng về phía phòng ngủ của anh.

Cánh cửa phòng đóng lại, nhốt chúng tôi vào một thế giới riêng biệt, nơi chỉ có hai kẻ tội đồ đang khao khát tìm kiếm hơi ấm của nhau giữa mùa đông lạnh giá của luân thường đạo lý. Bên ngoài, sương mù dày đặc bao phủ cả ngọn đồi, che giấu đi những bí mật của đêm nay. Nhưng tôi biết khi bình minh lên, khi xương tan, mọi thứ sẽ phơi bày và chúng tôi sẽ phải đối mặt với thực tại tàn khốc.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Còn bây giờ tôi chỉ cần có anh. Căn phòng của Minh mang một mùi hương nam tính rất đặc trưng, mùi gỗ trầm quyện với thuốc lá lạnh và giờ đây là hơi men nổng nàn.

Buổi sáng sau cùng

Anh không bật đèn, chỉ có ánh sáng vàng vọt hắt vào từ ngọn đèn cao áp ngoài sân vườn xuyên qua lớp rèm mỏng, tạo nên những mảng sáng tối tranh chấp nhau trên gương mặt góc cạnh của anh. Minh đặt tôi xuống mép giường, động tác vừa dứt khoát vừa có chút gì đó nâng lưu dè dặt. Như thể tôi là một món đồ sứ mong manh mà anh vừa muốn đập vỡ lại vừa muốn giữ gìn.

Anh đứng đó nhìn xuống tôi, lồng ngực phập phồng sau lớp áo sơ mi đã bung vài cúc. Em vẫn còn cơ hội bước ra khỏi cánh cửa kia. Giọng Minh khàn đặc nghe như tiếng sỏi nghiền vào nhau.

Một khi tôi đã bắt đầu, tôi sẽ không dừng lại đâu. Thi tôi không trả lời bằng lời nói. Thay vào đó, tôi vươn tay kéo anh xuống.

Khoảnh khắc môi chúng tôi chạm nhau lần nữa, mọi lý trí còn sót lại chính thức vỡ vụn. Sự kìm nén suốt những tháng ngày qua, từ những cái nhìn trộm, những va chạm vô tình cho đến sự ghen tuông điên cuồng, tất cả dồn nén loại và bùng nổ trong giây phút này. Minh không còn là người tra dựa nghiêm nghị, xa cách nữa.

Anh trở thành một người đàn ông bị bản năng chi phối, tham lam và cuồng nhiệt. Anh hôn lên cổ, lên xương quai xanh của tôi. Những nụ hôn mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt khiến tôi run rẩy.

Bàn tay anh thô giáp lướt trên làn da tôi, nóng rực. Đi đến đâu thiêu đốt đến đó. Gọi tên tôi. Anh ra lệnh. Giọng thì thầm bên tay tôi đầy ma mị. Minh anh Minh.

Tiếng gọi ấy như liều thuốc kích thích cuối cùng. Đêm đó, trong căn phòng ngủ rộng lớn nhưng ngột ngạt hơi thở của tội lỗi, tôi đã nếm trải trọn vẹn mùi vị của sự trưởng thành. Nó đau đớn nhưng cũng đầy đê mê.

Nó là sự hòa quyện giữa nước mắt và mồ hôi, giữa sự sợ hãi và khao khát được lấp đầy. Minh đã dạy tôi cách yêu, cách đón nhận một người đàn ông và tàn nhẫn hơn cả. Anh dạy tôi cách phản bội lại niềm tin của chính mẹ mình.

Chúng tôi quấn lấy nhau như hai kẻ chết đuối vớ được cọc, cố gắng khắc ghi từng đường nét, từng hơi thở của đối phương vào tâm trí. Bởi cả hai đều hiểu rõ đây là một canh bạc mà cái giá phải trả có thể là cả cuộc đời. Bên ngoài cửa sổ, gió rít từng cơn qua khe cửa, nhưng bão tố trong lòng chúng tôi còn dữ dội hơn gấp ngàn lần.

Tôi tỉnh dậy khi ánh sáng xám xịt của một buổi sáng nhiều sương mù len lòi vào phòng. Cảm giác ê ẩm khắp người nhắc nhở tôi về những gì đã xảy ra đêm qua điên cuồng và không lối thoát. Bên cạnh tôi trống không.

Hơi ấm đã tan đi từ lâu. Tôi hoảng hốt ngồi dậy, quấn chiếc chăn quanh người nhìn quanh. Minh đang đứng ngoài ban công, cửa kính mở hé.

Anh mặc chiếc áo choàng tắm màu xám cho, tay kẹp điếu thuốc lá đang cháy dở. Làn khói mỏng manh bay lên rồi tan biến vào màn xương dày đạp của Đà Lạt. Bóng lưng anh cô độc đến nao lòng.

Tôi bước xuống giường, chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh buốt. Tôi đi ra ban công, vòng tay ôm lấy eo anh từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng rộng vững chãi ấy. Minh hơi cứng người lại, nhưng không đẩy tôi ra.

"Anh dậy sớm thế?" Tôi hỏi, giọng vẫn còn ngái ngủ. Minh dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn rồi xoay người lại. Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết.

Không còn sự cuồng nhiệt của đêm qua, thay vào đó là sự trầm mặc, lo âu và cả một chút hối hận. "Mẹ em sắp về rồi." Anh nói, giọng bình thản đến lạ lùng. Chuyến bay hạ cánh lúc 8:00, khoảng một tiếng nữa bà ấy sẽ có mặt ở đây.

Câu nói của anh như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, kéo tôi từ thiên đường tội lỗi trở về với thực tại tàn khốc. "Thời gian của chúng tôi đã hết, vậy chúng ta sẽ thế nào?" Tôi ngẩng lên nhìn anh, cố tìm kiếm một chút hy vọng trong đôi mắt sâu thẳm đó. Minh đưa tay vuốt tóc tôi, cử chỉ dịu dàng nhưng xa cách.

Thi như đã thỏa thuận, đêm qua là đêm duy nhất. Bây giờ em hãy về phòng tắm rửa, thay quần áo. Hãy trở lại làm cô con gái ngoan ngoãn của mẹ em.

Anh có thể coi như chưa có gì xảy ra sao? Mắt tôi cay xe, tôi phải làm vậy. Minh nhấn mạnh tần chữ, giọng anh đanh lại.

Và em cũng phải vậy. Nếu em không muốn phá nát gia đình này, không muốn mẹ em đau khổ đến chết thì hãy chôn chặt chuyện này xuống. Sâu nhất có thể. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi một nụ hôn từ biệt, lạnh lẽo và dứt khoát. Đi đi.

Tôi nhìn anh chân chối một lúc lâu rồi quay lưng chạy vụt về phòng mình. Dưới vòi nước nóng, tôi kỳ cọ cơ thể đến đạo ửng, cố gắng gột rừa đi những dấu vết của anh, mùi hương của anh, nhưng dường như nó đã ngấm sâu vào trong máu thịt. Tôi khóc, nước mắt hòa lẫn với nước vòi sen trôi tuột xuống cống rãnh.

Tôi không hối hận vì đêm qua. Tôi chỉ đau đớn vì sự chối bỏ của buổi sáng hôm nay. Đúng 9:30, tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên trước cổng biệt thự.

Tôi đang ngồi ở phòng khách, tay cầm một cuốn sách nhưng mắt không hề đọc được chữ nào. Minh ngồi ở ghế đối diện đang xem iPad, vẻ mặt bình thản đến mức đáng sợ. Anh đã thay một bộ quần áo chỉnh tề, tóc trải gọn gàng, trở lại đúng phong thái của một doanh nhân thành đạt, một người chồng mẫu mực.

Cánh cửa lớn mở ra, mẹ bước vào, mang theo luồng không khí rộn rã và mùi nước hoa sa nen quen thuộc. Bà trông rạng rỡ, tươi tắn sau chuyến đi dài. Chào cả nhà. Mẹ về rồi đây. Mẹ Giang Rộng vòng tay.

Minh đứng dậy bước tới ôm lấy mẹ hôn nhẹ lên má bà. Em về rồi. Chuyến đi tốt chứ? Anh hỏi. Giọng nói ấm áp ân cần. Nhìn cảnh tượng đó, tim tôi thắt lại, cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng.

Mới đêm qua, người đàn ông đó còn thì thầm những lời khao khát vào tai tôi, còn ôm chặt lấy tôi. Vậy mà giờ đây anh đang đóng vai một người chồng hoàn hảo bên cạnh mẹ tôi. Sự giả rối này thật kinh tởm, nhưng đáng sợ hơn, tôi nhận ra mình cũng là một phần của vở kịch đó. Tốt lắm anh à.

Mẹ cười hạnh phúc rồi quay sang tôi. Thi con gái yêu của mẹ sao ngồi ngẩn ra đó thế? lại đây với mẹ nào." Tôi hít một hơi thật sâu, nén chặt nỗi đau vào lòng, nở một nụ cười tươi tắn nhất có thể nụ cười mà tôi vừa học được cách ngụy tạo sáng nay.

Tôi chạy lại xà vào lòng mẹ. "Mẹ về rồi." "Con nhớ mẹ quá." Cha bố cô nhớ mà mặt mũi bí xị thế kia. Mẹ véo má tôi rồi nhìn qua Minh, ánh mắt ngập tràn tình yêu.

"Hai chú cháu ở nhà thế nào? Có cãi nhau không đấy?" "Thì nó bướng lắm. Anh có chịu nổi không?" Khoảnh khắc đó, ánh mắt Minh chạm vào mắt tôi.

Chỉ trong một tích tắc, tôi thấy sự dao động trong đáy mắt anh, một tia nhìn sắc lẹm cảnh cáo nhưng cũng đầy day dứt. Không đâu. Minh trả lời, giọng điềm tĩnh. Thi rất ngoan, chúng tôi rất hòa thuận. Vâng ạ. Tôi tiếp lời.

Giọng tôi vang lên nhẹ nhàng nhưng bên trong là sự vỡ vụn. Chú Minh chăm sóc con rất tốt, tụi con hiểu nhau hơn mẹ nghĩ nhiều. Mẹ cười lớn, hoàn toàn không nhận ra ẩn ý trong câu nói của tôi, cũng không nhận ra sự căng thẳng đang bao trùm lên không gian.

Bà hạnh phúc vì gia đình êm ấm, vì cô con gái và người chồng trẻ hòa hợp. Bà không biết rằng ngay dưới chân mình một vực thẳm đã được đào sẵn. Bữa trưa hôm đó diễn ra trong không khí vui vẻ gượng gạo.

Mẹ kể liến thoáng về chuyến công tác, về những món quà bà mua. Minh thỉnh thoảng gật đầu, mỉm cười phụ họa. Còn tôi, tôi cúi mặt ăn, cảm nhận từng miếng thức ăn đắng ngắt trong miệng.

Khi bữa ăn kết thúc, Minh xin phép lên thư phòng giải quyết công việc. Mẹ kéo tôi ra phòng khách xem quà. Cái váy này mẹ mua cho con

Comments

Popular posts from this blog

Super Sexy Animal Print Bikini Try On - Mia Huffman Try Ons

Sexy Latina & Asian Mommy Bikini Try On - Mia Huffman Try Ons

Asian Fashion Model Showcasing Intimate Apparel

  Asian model, lingerie photography, fashion portrait, intimate apparel, professional modeling, studio photography, fashion editorial, contemporary design, elegant styling, luxury lingerie, designer underwear, fashion shoot, portrait session, commercial photography, brand photography, fashion industry, modeling portfolio, professional photoshoot, fashion marketing, lingerie collection, intimate fashion, style photography, fashion campaign, editorial shoot, modern fashion, sophisticated styling, beauty photography, fashion model, lingerie brand, artistic portrait, fashion commercial, contemporary style, professional model, fashion photography, studio session