Xin chào quý vị và các bạn đã quay trở lại với kênh Radio Ngọc Tuyết. Ngọc Tuyết rất vui khi lại được đồng hành cùng quý vị trong những câu chuyện tâm tình sâu lắng. Mong rằng quý vị sẽ tiếp tục ủng hộ Ngọc Tuyết bằng cách nhấn nút đăng ký để kênh của chúng ta sớm đạt được cột mốc 1000 người đăng ký đầu tiên nhé. Và đừng quên để lại những dòng bình luận của mình vì mỗi sẻ chia của quý vị đều là nguồn động lực vô giá. Ngay sau đây xin mời quý vị cùng lắng nghe phần đầu tiên của câu chuyện có tựa đề Mẹ con ngủ chung phòng. Căn phòng này vẫn còn thoan thoảng mùi sơn mới, một mùi hăn hắc cố hữu của những khởi đầu chẳng mấy vui vẻ. Tôi nằm ép sát mình vào mép giường, cố gắng thu nhỏ cơ thể hết mức có thể đến nỗi phần lưng gần như dán chặt vào bức tường vôi lạnh lẽo. Bên cạnh tôi, trong khoảng không gian chợt hẹp, chỉ cách một sải tay là mẹ. Tiếng thở đều đều của mẹ trong đêm tối tỉnh mịch lại trở thành một thứ âm thanh xa lạ khiến lồng ngực tôi cứ nặng triểu một cách khó tả. Đã một tuần trôi qua kể từ ngày hai mẹ con dọn đến nơi này, một căn hộ nhỏ nằm sâu trong con hẻm ngoằng ngoèo, khác một trời một vực với ngôi nhà ba tầng khang trang có sân vườn mà chúng tôi từng gọi là nhà. Biến cố ấp đến gia đình tôi quá nhanh. Nhanh đến mức tôi vẫn chưa kịp chấp nhận sự thật rằng bố đã không còn nữa, rằng gánh nặng kinh tế đã đẩy mẹ con tôi vào hoàn cảnh trớ trêu này. Ngôi nhà cũ đã được bán đi để trả nợ và tất cả những gì chúng tôi còn lại là một khoản tiền đủ để thuê nơi này và trang trải cho những ngày sắp tới. Căn hộ có hai phòng ngủ nhưng nói thế thì hơi quá lời. Một phòng chỉ là một không gian nhỏ xíu, ẩm thấp và không có cửa sổ, chỉ thích hợp để làm nhà kho chứa những món đồ đạt còn sót lại từ cuộc sống cũ. Phòng còn lại nơi tôi và mẹ đang nằm đây, trở thành không gian sinh hoạt duy nhất của cả hai người. Ngày đầu tiên dọn đến, mẹ đã nhìn tôi với ánh mắt ái ngại. Bà nói, "Hay là để bà kê một chiếc giường gấp ngoài phòng khách, nhưng tôi đã gạt đi. Tôi không thể để mẹ, người phụ nữ đã vất vả cả một đời, giờ lại phải co quắp ở một nơi không đủ riêng tư như vậy. Tôi đã tỏ ra mình là một người đàn ông trưởng thành, mạnh mẽ nói rằng, "Không sao đâu mẹ, chỉ là ngủ chung phòng thôi mà. Ngày bé con chẳng toàn đòi ngủ với mẹ đó sao? Mẹ đã mỉm cười, một nụ cười gượng gạo và xoa đầu tôi. Nhưng tôi biết trong lòng cả hai chúng tôi đều đang dạy sóng. Tôi đã 20 tuổi. Cái tuổi mà thế giới riêng tư của một thằng con trai trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Căn phòng cũ của tôi là một pháo đài, nơi tôi có thể tự do làm mọi thứ. Còn giờ đây, pháo đài ấy đã sục đổ, thay vào đó là một không gian chung đụng đầy ngượng ngùng, mọi thứ đều trở nên bất tiện. Chuyện thay quần áo cũng phải chờ người kia ra ngoài hoặc quay mặt đi. Những cuộc điện thoại với bạn bè cũng phải lựa lời, không thể thoải mái như trước. Và khó xử nhất chính là những giấc ngủ. Chiếc giường rộng 1,6 bỗng trở nên chật chội lạ thường. Tôi luôn sợ trong lúc ngủ say sẽ vô tình gát tay hay chạm vào người mẹ. Một suy nghĩ khiến tôi rùng mình và phải tự kiểm soát bản thân ngay cả trong giấc mơ. Những đêm đầu, tôi gần như thức trắng. Tôi lắng nghe từng tiếng động nhỏ trong phòng, tiếng kim đồng hồ tích tắc, tiếng gió lùa qua khe cửa và rõ nhất là tiếng thở dài khe khẽ của mẹ. Tôi biết mẹ cũng không ngủ được, bà cũng đang phải gồng mình để thích nghi, để tỏ ra mạnh mẽ cho tôi dựa vào. Ban ngày mẹ vẫn là người phụ nữ đảm đan tháo vát. Mẹ sắp xếp đồ đạt gọn gàng, nấu những bữa ăn tươm tất và luôn miệng động viên tôi rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Nhưng đêm xuống khi tấm rèm cửa được kéo lại, không gian chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt hắt vào, tôi mới cảm nhận được sự mong manh và cô đơn ẩn sau vẻ ngoài kiên cường ấy. Đôi lúc tôi giả vờ ngủ say để mẹ có thể tự nhiên hơn, nhưng rồi lại không thể ngăn mình hé mắt nhìn tấm lưng co quắp của mẹ đang quay về phía mình. Tấm lưng ấy trông thật nhỏ bé và đáng thương. Tôi chợt nhận ra từ sau khi bố mất, mẹ chưa từng khóc trước mặt tôi. Bà luôn nuốt nước mắt vào trong. Có lẽ bà sợ tôi sẽ gục ngã nếu thấy bà yếu đuối. Tối nay cũng vậy. Không gian đặt quánh lại bởi sự im lặng. Tôi cảm nhận được mẹ khẽ trở mình. Một lúc sau, một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đắp lại tấm chăn bị tôi đạp tung ra. Bàn tay mẹ khựn lại một chút trên vai tôi rồi khẽ vuốt nhẹ mái tóc tôi. Một cử chỉ quen thuộc từ Thổ Ấu Thơ, nhưng trong hoàn cảnh này, nó lại khiến tim tôi đập lạc đi một nhịp. Tôi nhắm chặt mắt, nín thở, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay mẹ phản phất một mùi dầu gió quen thuộc. Rồi mẹ rút tay lại. Tôi nghe có tiếng sụp xịt rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không tập trung lắng nghe thì sẽ chẳng thể nào nhận ra mẹ đang khóc. Những giọt nước mắt câm lặng trong đêm tối, lòng tôi thắt lại. Tôi muốn quay người lại ôm lấy mẹ và an ủi bà. Nhưng một sự ngượng ngùng khó tả đã níu chân tay tôi lại. Tôi cứ nằm im như vậy, bất động, cảm thấy mình thật vô dụng và hèn nhát. Sự chung đụng trong căn phòng chật hẹp này không chỉ là sự bất tiện về không gian, nó còn là một thử thách về mặt cảm xúc đang dần dần bào mòn ranh giới vốn có giữa hai mẹ con và gieo vào lòng tôi những hạt mầm của một thứ cảm xúc phức tạp mơ hồ mà chính tôi cũng không thể gọi tên. Những ngày sau đó, cuộc sống trong căn phòng nhỏ dần đi vào một quỹ đạo kỳ lạ, một sự quen thuộc gượng ép mà cả tôi và mẹ đều ngầm chấp nhận. Sự ngượng ngùng ban đầu đã không còn quá gây gắt. Nó chỉ âm ỷ như một đốn than hồng, thỉnh thoảng lại bùng lên khi có một va chạm vô tình hay một khoảnh khắc riêng tư bị phá vỡ. Chúng tôi đã học được cách di chuyển trong không gian chợt hẹp, học được cách tôn trọng khoảng lặng của nhau và tự tạo ra những ranh giới vô hình. Tôi đã nghĩ rằng có lẽ chúng tôi sẽ cứ thế này nương tựa vào nhau để sống qua những ngày tháng khó khăn. Trong cái thế giới nhỏ bé chỉ có hai người. Nhưng tôi đã lầm. Sự bình yên mong manh ấy nhanh chóng bị phá vỡ vào một buổi chiều cuối tuần. Khi tôi đang ngồi ngoài phòng khách đọc sách, mẹ từ trong bếp đi ra, tay vẫn đang lao dở vào chiếc tạp về. Bà cất giọng nhẹ nhàng, như thể chỉ là một lời thông báo bình thường. Nam này lát nữa có chú Hùng bạn cũ của bố con ghé chơi. Chú ấy nghe tin nhà mình nên muốn qua xem có giúp được gì không. Tôi khựn lại, ngón tay đang lật trang sách bỗng cứng đờ. Chú Hùng, cái tên này tôi đã từng nghe bố nhắc đến vài lần, một người bạn làm ăn khá thành đạt mà bố rất quý trọng, nhưng đó là chuyện của ngày xưa, tại sao bây giờ chú ấy lại đột ngột xuất hiện? Một cảm giác khó chịu mơ hồ dâng lên trong lòng tôi, giống như có kẻ lạ mặt đang chuẩn bị xâm chiếm vào lãnh địa thiêng liêng, vốn chỉ thuộc về hai mẹ con. Tôi chỉ dạ một tiếng khô khốc rồi quay lại với cuốn sách, nhưng chẳng có thêm một chữ nào lọt vào đầu được nữa. Khoảng nửa tiếng sau, tiếng chuông cửa vang lên. Mẹ có vẻ hơi bối rối, bà vội cởi tạp về, vuốt lại mái tóc rồi giục tôi ra mở cửa. Cánh cửa vừa mở ra, một người đàn ông trung niên với vóc dáng cao lớn, phong độ đã đứng ở đó. Chú Hùng mặc một chiếc áo sơ mi sáng màu được là phẳn phiêu, quần tây lịch sự và toát lên một khí chất thành đạt, khác hẳn với vẻ ngoài lúc nào cũng mệt mỏi của bố tôi những ngày cuối đời và càng đối lập một trời một vực với sự non nớt nhếch nhát của tôi lúc này." Chú ấy mỉm cười hiền hậu, một nụ cười khiến người ta có cảm giác tin tưởng ngay lập tức. "Chào cháu Nam phải không? Lớn quá nhỉ? Ngày xưa chú còn bế cháu trên tay đấy. Chu Hùng đưa cho tôi một vỏ trái cây lớn được gói bọc cẩn thận rồi bước vào nhà. Mẹ tôi đã đứng sản ở đó. Nụ cười của bà rạng rỡ hơn hẳn mọi ngày. Anh đến rồi đấy ạ. Phiền anh quá. Không khí trong căn hộ nhỏ bỗng trở nên sống động hẳn lên. Chú Hùng nói chuyện rất có duyên. Chú kể lại những kỷ niệm ngày xưa với bố, hỏi h tình hình của mẹ con tôi với một sự quan tâm chân thành chứ không hề xáo rỗng. Và lạ thay, mẹ tôi, người phụ nữ mà tôi chỉ quen thấy với vẻ mặt u buồn hoặc gắn gượng, giờ đây lại nói cười rất tự nhiên. Tiếng cười của mẹ trong trẻo giòn tan, một âm thanh mà đã lâu lắm rồi tôi không được nghe. Tôi ngồi đó lạc lỏng giữa câu chuyện của họ, cảm thấy mình như một người thừa. Tôi nhận ra chú Hùng mang đến một luồng sinh khí mà tôi không thể nào có được. Chú ấy mang đến sự an toàn của một người đàn ông trưởng thành, sự vững chải về kinh tế và cả một thế giới rộng lớn ngoài kia mà mẹ con tôi đã tự đóng cửa lại. Bữa tối hôm đó có thêm rất nhiều món ăn ngon do chính tay mẹ nấu. Mẹ liên tục gấp thức ăn cho chú Hùng, ánh mắt lấp lánh một niềm vui khó giấu. Nhìn cảnh tượng đó, lồng ngực tôi lại dấy lên một cảm giác vừa chua xót vừa tức giận. Tại sao tôi lại không thể làm cho mẹ vui như thế? Tại sao sự tồn tại của tôi chỉ gợi cho mẹ nhớ về gánh nặng và sự vất vả? Buổi nói chuyện kéo dài đến tận khuya, khi chú Hùng ra về, mẹ tiễn chú ra tận cửa. Hai người còn đứng nói chuyện thêm một lúc lâu nữa. Tôi ở trong phòng nghe loáng thoáng tiếng cười khúc khích của mẹ vọng vào. Đợi đến khi cánh cửa sắc ngoài hành lang đã khóa lại, mẹ mới bước vào phòng ngủ. Bà không bật đèn, chỉ lặng lẽ ngồi xuống mép giường nơi chú Hùng vừa ngồi lúc nãy. Ánh trang ngoài cửa sổ chiếu vào, hắt lên khuôn mặt mẹ một vẻ mơ màn. Bà ngồi im rất lâu rồi bất chợt quay sang nhìn tôi, giọng thì thầm, "Chu Hùng tốt quá phải không con? Chú ấy vẫn như ngày xưa, luôn là người đáng tin cậy." Tôi không đáp, chỉ giả vờ như đã ngủ, nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt của mẹ vẫn đang dán chặt vào tôi, một ánh mắt đầy ẩn ý. như thể đang chờ đợi, đang tìm kiếm ở tôi một sự chấp thuận, một lời đồng ý cho một điều gì đó mà bà không nói ra. Đêm đó, trong không gian quen thuộc của hai người, lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự tồn tại của một người đàn ông thứ ba, một cái bóng vô hình nhưng vô cùng to lớn đang len lõi vào, đe dọa phá vỡ sự cân bằng méo mó mà tôi và mẹ đã khó khăn lắm mới tạo dựng được. Cái bóng của chú Hùng không chỉ dừng lại ở phòng khách, nó bắt đầu lan tỏa, len lõi vào từng ngóc ngách trong căn hộ nhỏ. Và đáng sợ hơn cả, nó đã len vào cả không gian riêng tư duy nhất của hai mẹ con. Phòng ngủ, tần xuất chú Hùng đến nhà ngày càng nhiều hơn. Không chỉ là những buổi tối cuối tuần mà đôi khi là cả những buổi chiều trong tuần. Chú ghé qua với lý do tiện đường, mang theo khi thì hộp bánh ngon, lúc lại vài món đồ bổ dưỡng cho mẹ. Mỗi lần chú đến, không khí trong nhà lại như được thắp sáng lên và mẹ tôi dường như cũng biến thành một con người khác. Mẹ ăn diện hơn không còn là những bộ đồ mặc ở nhà đơn giản nữa mà là những chiếc váy có eo, những chiếc áo có màu sắc tươi tắng. Mẹ thậm chí còn dùng lại một chút son môi, thứ mà tôi nghĩ đã bị lãng quên từ lâu. Nhìn mẹ vui vẻ, một phần trong tôi cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng một phần khác lại dấy lên sự ghen tỵ và cảm giác mất mát khó tả. Mẹ không còn là của riêng tôi nữa. Nhưng sự thay đổi đáng lo ngại nhất lại không diễn ra trước mặt chú Hùng mà là trong căn phòng ngủ. Vào những đêm sau khi chú đã về, mọi thứ bắt đầu một cách rất tình cờ hoặc ít nhất là mẹ đã khiến nó trông có vẻ như vậy. Một buổi tối sau khi tiễn chú Hùng, mẹ bước vào phòng khi tôi đã nằm trên giường đang giả vờ đọc sách. Mẹ đi thẳng đến tủ quần áo và tôi cứ ngỡ mẹ chỉ lấy bộ đồ ngủ rồi sẽ vào nhà tắm như mọi khi. Nhưng không, mẹ đã đứng ngay đó, quay lưng về phía tôi và bắt đầu cởi chiếc váy đang mặc trên người. Tôi sững sờ, tim đập thình thịt trong lồng ngực. Tôi vội vàng út cuốn xách lên mặt, giả vờ như đã ngủ gục. Qua khe hở nhỏ, tôi vẫn thấy bóng lưng trần của mẹ trong ánh đèn ngủ mờ ảo. Làn da mẹ trắng và mịn màng, khác hẳn với những gì tôi mườn tượng về một người phụ nữ đã ngoài 40. Khoảnh khắc ấy chỉ kéo dài vài giây trước khi mẹ mặc vội chiếc áo ngủ vào, nhưng nó đã đủ để đốt cháy tâm trí tôi. Mẹ quay lại thấy tôi nằm ngủ, bà khẽ mỉm cười, bước đến kéo chăn đắp lại cho tôi, rồi mới tắt đèn. Đêm đó, tôi không tài nào chợp mắt được. Hình ảnh tấm lưng trần của mẹ cứ ám ảnh lấy tôi, vừa thiêng liêng lại vừa có gì đó tội lỗi. Vài ngày sau, chuyện tương tự lại xảy ra. Lần này mẹ còn vô tình hơn. Bà tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh người rồi bước vào phòng. Hồn nhiên đi lại tìm đồ như thể trong phòng không có ai. Mẹ vừa tìm vừa lẩm bẩm, "Chết thật, mẹ lại quên mang đồ vào rồi." Tôi chỉ biết nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận từng bước chân của mẹ, nghe tiếng sột soạt của quần áo và cố gắng xu đi những hình ảnh đang tự động vẽ ra trong đầu. Không chỉ vậy, những bộ đồ ngủ của mẹ cũng dần thay đổi. Thay cho những bộ pyjama bằng vải thô, kín cổng cao tường là những chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa bằng voang mỏng. Chúng không quá hở hang nhưng chất liệu mềm mại lại ôm xát lấy cơ thể để lộ ra những đường cong quyến rũ của một người đàn bà đang độ hồi xuân. Có những đêm khi mẹ trở mình, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu lên tấm thân trong lớp pháy mỏng, tạo ra một hình ảnh nửa thực nửa ảo đầy mời gọi. Tôi phải quay mặt vào tường, bàn tay nắm chặt lại để ngăn bản thân không suy nghĩ vẫn vơ. Nhưng đỉnh điểm của sự xáo trộn chính là những đụng chạm, những cái ôm chút ngủ ngon của mẹ không còn là cái vỗ vai nhanh gọn nữa. Mẹ sẽ ngồi xuống mép giường ôm lấy tôi, một cái ôm kéo dài hơn bình thường. Tôi có thể cảm nhận được trọn vẹn sự mềm mại từ lồng ngực mẹ ép vào lưng mình, cảm nhận được hơi thở ấm nóng của mẹ phả vào gáy, bàn tay mẹ không chỉ xoa đầu tôi nữa mà còn lướt xuống lưng. Những ngón tay thon dài khẽ vuốt ve một cách triều mến khác thường. Mỗi lần như vậy, cơ thể tôi lại phản ứng một cách khó bảo. Tôi chìm trong một mớ cảm xúc hỗn độn không lối thoát. Một mặt tôi thấy ấm áp, thấy mình được yêu thương, được che chở, tình cảm của mẹ dường như đã quánh lại, bù đắp cho tất cả những thiếu thốn mà tôi đang phải chịu đựng. Nhưng mặt khác, một giọng nói sâu thẳm trong tiềm thức lại gào thét rằng có gì đó không đúng, rằng những cử chỉ này đã vượt qua ranh giới của tình mẹ con thông thường. Nó khiến tôi vừa khao khát lại vừa sợ hãi, vừa cảm thấy được an ủi lại vừa tội lỗi đến cùng cực. Tôi biết hoặc tự lừa dối mình rằng có lẽ mẹ chỉ đang quá cô đơn. Có lẽ sự xuất hiện của chú Hùng đã đánh thức những khát khao phụ nữ trong mẹ. Và vì không biết chia sẻ cùng ai, mẹ đã vô thức trút nó lên tôi. Người đàn ông duy nhất ở cạnh mẹ lúc này. Nhưng dù lý do là gì đi nữa thì hạt mầm sai trái đã được gieo vào trong không gian chợt hẹp này. Và nó đang bắt đầu nảy mầm, bám rễ sâu vào những gốc tối nhất trong tâm hồn non nớt của tôi. Mọi chuyện càng trở nên phức tạp hơn vào cái đêm mẹ thông báo chú Hùng muốn đưa mẹ đi nghỉ ở một khu du lịch sinh thái trên núi. Đó là một chuyến đi hai ngày cuối tuần, chỉ có hai người. Chú Hùng nói rằng mẹ đã vất vả nhiều rồi, cần phải có thời gian thư giãn, hít thở không khí trong lành. Chú ấy đã đặt sẵn một căn nhà gỗ riêng biệt, có cả ban công nhìn ra thung lũng. Nghe mẹ kể, giọng bà lấp lánh niềm vui xen lẫn một chút ngượng ngùng, nhưng lồng ngực tôi thì như có ai đó bóp nghẹt lại. Hình ảnh mẹ và chú Hùng ở riêng với nhau trong một căn nhà gỗ trên núi cứ quay cuồng trong đầu tôi, gặm nhóm tâm trí tôi bằng hàng vạn những suy diễn độc hại. Tôi cố tỏ ra bình thường, thậm chí còn gượng cười nói rằng: "Thế thì tốt quá mẹ ạ, mẹ đi chơi cho Khoay Khỏa." Nhưng tôi biết nụ cười của tôi méo mó và giọng nói của tôi khô khốt đến mức nào. Mẹ nhìn tôi, ánh mắt bà thoáng một tia thất vọng khó hiểu, rồi không nói gì thêm. Đêm đó, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố, gột rửa đi cái nóng hầm hập ban ngày, nhưng lại khiến không khí trong căn phòng nhỏ trở nên ẩm ướt và ngột ngạt hơn. Sấm chớp rền vang từng hồi, ánh sáng lóe lên từng vệt trắng xanh ngoài cửa sổ, hắt lên khuôn mặt của hai mẹ con những cái bóng ma mị. Tôi nằm quay lưng lại với mẹ, giả vờ ngủ nhưng thực chất hai mắt vẫn mở thao láo nhìn vào bóng tối. Tôi nghe tiếng mẹ trằn trọc, tiếng xột xoạt của tấm vải lụa trên chiếc váy ngủ của bà mỗi khi trở mình. Một lúc lâu sau, khi tiếng sấm đã xa dần, chỉ còn lại tiếng mưa rơi đều đều trên mái tôn, tôi bỗng cảm nhận được hơi ấm quen thuộc sát lại gần. Mẹ đã dịch chuyển cơ thể về phía tôi, rồi một bàn tay khẽ đặt lên vai tôi. "Nam, con ngủ chưa?" Giọng mẹ thì thầm nhỏ và run rẩy, gần như bị tiếng mưa ác đi. Tôi im lặng, tim đập loạn xạ. Tôi không biết phải trả lời thế nào. Sự im lặng của tôi dường như là một sự cho phép. Mẹ khẽ thở dài, một hơi thở mang đầy tâm sự. Mẹ, mẹ không ngủ được. Bà vẫn duy trì giọng thì thầm, như thể sợ đánh thức một điều gì đó đang ngủ yên. Chú Hùng tốt, thật sự rất tốt. Chú ấy quan tâm mẹ, lo lắng cho mẹ con mình. Mẹ biết lẽ ra mẹ nên vui, nên nhận lời đi chơi với chú ấy. Bà ngừng lại một chút, bàn tay trên vai tôi khẽ xiết nhẹ, nhưng không hiểu sao mẹ lại thấy lo, "Đã lâu lắm rồi mẹ không ở riêng với một người đàn ông nào khác ngoài bố con." Mẹ thấy không quen rồi. Mẹ nói, những lời nói nửa kín nửa hở gieo thẳng vào tâm trí đang rối bời của tôi. Đàn bà quá như mẹ, cô đơn lắm con ạ. Nhiều lúc có những chuyện, những khao khát thầm kiến chẳng biết phải tỏ cùng ai. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy mình mạnh mẽ chứ không ai biết bên trong mình trống rỗng đến thế nào. Giọng mẹ vỡ ra ở những tiếng cuối xen lẫn tiếng nất nghẹn ngào. Mẹ chỉ nghĩ nếu đi với chú ấy rồi chuyện gì đến sẽ phải đến. Mẹ sợ mình chưa sẵn sàng. Mẹ sợ làm một điều gì đó có lỗi với bố con và có lỗi với con. Hai chữ với con được mẹ thốt ra một cách đặc biệt, nó như một mũi kim châm thẳng vào trái tim tôi. Bà không nói thẳng nhưng lại khéo léo gieo vào đầu tôi một suy nghĩ rằng tôi là một phần quan trọng trong quyết định của bà, rằng cảm xúc của tôi có sức ảnh hưởng đến hạnh phúc của mẹ. Bà đang biến tôi thành người phán xử, thành bức tường thành cuối cùng bảo vệ sự trong sạch của bà. Chỉ có con là người duy nhất hiểu mẹ lúc này. Nam ạ. Chỉ ở bên con mẹ mới thấy thực sự bình yên và an toàn. Bàn tay mẹ rời khỏi vai tôi, lướt lên mái tóc, những ngón tay luồng vào tóc tôi, khẽ vuốt ve, một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm toàn bộ cơ thể tôi. Lời tâm sự của mẹ trong không gian mờ ảo và tiếng mưa rạ rích bên ngoài đã không còn là lời kể lễ của một người mẹ với con trai. Nó giống như lời tự tình của một người phụ nữ cô đơn đang tìm kiếm một điểm tựa, một sự cứu rỗi. Và người đó không ai khác chính là tôi. Cảm giác trách nhiệm nặng nề và một niềm kiêu hãnh độc quyền bùng lên trong tôi một cách mạnh mẽ. Tôi không còn là một thằng con trai ăn bám non nớt nữa. Tôi là người đàn ông duy nhất trong đời mẹ, là người bảo vệ, là người duy nhất mẹ có thể tin tưởng và dựa dẫm. Sự hiện diện của chú Hùng từ một mối phiền toái mơ hồ, giờ đây đã trở thành một mối đe dọa hữu hình. Một kẻ xâm lược đang cố gắng cướp đi người phụ nữ quan trọng nhất của đời tôi. Và tôi bằng mọi giá phải giữ mẹ lại. Sau đêm mưa hôm đó, mẹ đột ngột báo với chú Hùng rằng bà bị cảm, không thể đi nghỉ cuối tuần được. Dĩ nhiên đó chỉ là một cái cớ. Chú Hùng tỏ ra rất lo lắng. Chiều hôm đó, chú lập tức mang thuốc và một nồi súc gà hầm đến. Mẹ nằm trên giường, dáng vẻ yếu ớt, giọng nói khẳng đi, diễn một vài người bệnh hoàn hảo đến mức ngay cả tôi cũng suy tin là thật. Tôi ngồi bên cạnh lặng lẽ quan sát màn kịch đang diễn ra. Chú Hùng ân cần hỏi hang, dặn dò mẹ đủ thứ, còn tôi thì chỉ ngồi đó như một cái bóng mờ nhạt. Nhưng khi chú vừa quay lưng đi, ánh mắt mẹ lại liếc nhanh về phía tôi. Một ánh mắt vừa như thăm dò, vừa như tìm kiếm sự đồng lõa. Tôi hiểu rằng tôi đã trở thành một phần trong kế hoạch của mẹ, một đồng minh vô hình trong cuộc chiến không tuyên bố này. Kể từ hôm đó, một trò chơi tâm lý mới bắt đầu được mẹ triển khai, tinh vi và độc hại hơn rất nhiều. Mẹ không còn tỏ ra khó chịu ra mặt mỗi khi chú Hùng đến. Ngược lại mẹ còn tỏ ra vui vẻ hơn. Nhưng sau mỗi cuộc vui, trong không gian riêng của hai mẹ con, mẹ lại bắt đầu bài ca so sánh ngấm ngầm. Những lời nói của mẹ không bao giờ là sự chê bai trực diện mà luôn được bao bọc bởi vỏ bọc của những lời khen có cánh. Nhưng cái đích cuối cùng vẫn là hạ thấp chú Hùng và đề cao vị trí độc tôn của tôi. Có lần sau khi được chú Hùng đưa đi ăn ở một nhà hàng sang trọng, đêm về mẹ lại thở dài bên tai tôi, "Đồ ăn ở đó ngon thật con ạ, nhưng mà đắc quá. Mẹ ăn mà cứ thấy xót ruột, chẳng đâu bằng bữa cơm nhà mình. Mẹ nấu con ăn ấm cúng mà lại tiết kiệm. Chú Hùng tốt nhưng chú ấy không hiểu được những điều giản dị ấy đâu. Hay có lần chú Hùng tặng mẹ một chiếc khăn choàn lụa đắt tiền. Mẹ ướm thử trước gương trong bà lộng lẫy hẳn lên. Nhưng đêm đến mẹ lại cất nó vào sâu trong tủ rồi quay sang vuốt ve tấm chăn bông cũ mà tôi đang đắp thì thầm. Cái khăn đẹp thật nhưng mà lạnh lẽo quá chẳng ấm áp bằng chiếc chăn này. Có hơi của con mẹ đắp mới thấy dễ ngủ. Đỉnh điểm là những lời so sánh trực tiếp về sự thấu hiểu. Chú Hùng tốt thật đấy. Nhưng nhiều lúc chú ấy nói những chuyện công việc làm ăn, mẹ nghe mà chẳng hiểu gì cả. Ở bên chú ấy, mẹ cứ phải gồng mình lên để tỏ ra mình là người phụ nữ hiểu biết. Chị ở bên con là thoải mái nhất, mẹ chẳng cần phải giấu giếm điều gì. Mẹ mệt mỏi hay yếu đuối thế nào con cũng hiểu. Và rồi là những câu nói như lưỡi dao tẩm mật vừa ngọt ngào lại vừa sắc lẹm ghim thẳng vào sâu trong tiềm thức của tôi. Giá mà con lớn nhanh hơn một chút nữa. Nam nhĩ, nhiều lúc mẹ chỉ ước con mãi mãi ở bên mẹ như thế này thôi. Đối với mẹ chẳng người đàn ông nào trên đời này có thể thay thế được con đâu. Những lời nói đó, đối với một thằng con trai mới lớn đang khao khát được khẳng định bản thân như tôi, nó còn có tác dụng hơn bất kỳ loại thuốc phiện nào. Nó khiến tôi phỏng mũi tự hào. Tôi cảm thấy mình không chỉ là một đứa con mà còn là một tri kỷ, một người bạn tâm giao, một chỗ dựa tinh thần vững chắc không ai có thể thay thế của mẹ. Cảm giác mình là người được chọn, là người duy nhất thấu hiểu được những gốc khuất trong tâm hồn mẹ khiến tôi ngâ ngất trong một thứ quyền lực ảo. Tôi bắt đầu nhìn chú Hùng bằng ánh mắt của một kẻ bề trên. Tôi thấy chú ấy thật tội nghiệp. Một người đàn ông giàu có, thành đạt nhưng lại chẳng thể nào chạm tới được thế giới nội tâm sâu sắc của mẹ tôi. Chỉ có tôi, duy nhất tôi mới có được đặt quyền đó. Sự ghen tỵ ban đầu dần biến thành một sự thương hại đầy kiêu ngạo. Mỗi khi chú hùng đến, tôi không còn cảm thấy khó chịu nữa, thay vào đó là một sự quan sát thầm lặng. Tôi phân tích từng lời nói, cử chỉ của chú, rồi lại tự so sánh với sự ăn ý của mình và mẹ, và lại một lần nữa tự khẳng định vị thế độc tôn của bản thân. Mẹ đã thành công trong việc xây cho tôi một chiếc lồng son. bằng những lời khen và sự công nhận, bà biến tôi thành người cai ngục trung thành nhất, tự nguyện giam cầm cả bà và chính tôi trong mối quan hệ bệnh hoạn này. Tôi hoàn toàn không nhận ra rằng những lời nói của mẹ không chỉ là sự công nhận mà còn là một sợi dây trói buộc vô hình ngày càng xiết chặt, kéo tôi luốn sâu hơn vào một thế giới chỉ có hai người, tách biệt hoàn toàn với cuộc sống thực tại ngoài kia. Tôi đã tự cho mình là người đàn ông của gia đình, nhưng lại không hề hay biết. Tôi chỉ là một con rối trong vở kịch do chính mẹ mình làm đạo diễn. bị giam cầm quá lâu, trong thế giới ngột ngạt chỉ có hai người. Một phần bản năng trong tôi bắt đầu trổi dậy, thôi thúc tôi tìm kiếm một lối thoát. Tôi khao khát có một mối quan hệ bình thường, một không gian riêng nơi tôi có thể là chính mình, không phải là người đàn ông duy nhất của mẹ. Và rồi Mai xuất hiện như một cơn gió mát lành thổi vào cuộc sống tù túng của tôi. Mai là bạn học cùng lớp đại học, một cô gái có nụ cười tỏa nắng và đôi mắt trong veo. Ở bên Mai, tôi cảm thấy mình được trở lại là một chàng trai 20 tuổi đúng nghĩa. Chúng tôi nói với nhau đủ thứ chuyện trên đời, từ bài vỡ, phim ảnh cho đến những ước mơ viễn vong. Mai không cần tôi phải thấu hiểu những nỗi niềm sâu kiến. Cô ấy chỉ đơn giản là thích nghe tôi kể chuyện cười, thích cùng tôi đi ăn vặt ở những quán ven đường. Mối quan hệ trong sáng và vô tư ấy như một liều thuốc giải độc giúp tôi tạm thời thoát ra khỏi mớ bồng bông cảm xúc phức tạp ở nhà. Tôi bắt đầu đi chơi với Mai nhiều hơn. Những buổi chiều tan học, chúng tôi lang than khắp các con phố. Những buổi tối cuối tuần, chúng tôi lại rủ nhau đi xem phim hay cà phê. Mỗi lần chuẩn bị ra khỏi nhà, tôi lại phải nói dối mẹ là đi học nhóm, đi làm thêm. Tôi biết mẹ sẽ không vui và tôi không đủ can đảm để đối mặt với sự không vui đó. Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Mẹ bắt đầu nhận thấy sự thay đổi của tôi. Tôi hay cười một mình khi nhắn tin điện thoại. Tôi chăm chúc hơn cho vẻ ngoài và thời gian tôi ở nhà cũng ít dần đi. Mẹ không hỏi thẳng nhưng sự im lặng của mẹ còn đáng sợ hơn vạn lời tra hỏi. Và rồi cuộc chiến tranh lạnh bắt đầu. Mỗi khi tôi đi chơi về, dù sớm hay muộn, tôi đều thấy mẹ ngồi một mình trong bóng tối ở phòng khách, lưng quay ra cửa, bà không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình tivi đang chiếu một chương trình vô vị nào đó. Nghe tiếng tôi mở cửa, mẹ cũng không quay lại, chỉ khẽ thở dài một tiếng não nề. Tiếng thở dài ấy như một nhát dao cứa vào lòng tôi, khiến cảm giác vui vẻ mà tôi vừa có được bên mai tan biến ngay lập tức. Tôi lý nhí chào mẹ rồi vội vàng lẫn vào phòng ngủ, cảm giác tội lỗi bủa vây lấy tâm trí. Có những hôm tôi về và thấy mẹ đang ho sù sụ. Bà nói bà bị trở trời, nhưng tôi biết đó chỉ là một cái cớ. Mẹ sẽ yếu ớt nhờ tôi đi lấy cho cốc nước ấm rồi nắm lấy tay tôi. Giọng thèo thào, "Con đi đâu về muộn thế? Mẹ ở nhà một mình lo quá. Nhà có mỗi hai mẹ con, con mà có mệnh hệ gì thì mẹ biết sống sao?" Những lời nói ấy, cửi chỉ ấy, chúng không phải là sự cấm đoán, nhưng lại là một sợi xích vô hình trói chặt lấy tôi. Mẹ không bao giờ nói, "Con không được đi chơi mà mẹ dùng chính sử đuối, sự cô đơn và tình yêu thương của mình để thao túng tôi. Bà khiến tôi cảm thấy rằng việc tôi có một niềm vui riêng, một thế giới riêng là một sự phản bội, một hành động vô tâm đối với người mẹ đã hy sinh tất cả vì mình. Đỉnh điểm là một buổi tối, tôi đang chuẩn bị đi dự sinh nhật mai thì mẹ đột nhiên kêu đau bụng dữ dội. Mẹ ôm bụng, gương mặt nhăn nhó trán lấm tấm mồ hôi. Tôi cuốn quýt cả lên, dự định đưa mẹ đi bệnh viện, nhưng mẹ xua tay nói rằng, "Chắc chỉ là đau bụng thường thôi, chỉ cần tôi ở nhà với mẹ là được, con ở nhà với mẹ một lát là mẹ khỏe ngay ấy mà. Đừng đi đâu cả nhé, mẹ sợ lắm. Tôi đành phải hủy cuộc hẹn với Mai." lòng đầy áy náy. Tôi ngồi cả đêm bên giường xoa bụng cho mẹ, lo lắng không yên. Nhưng kỳ lạ thay, đến khuya, cơn đau của mẹ bỗng dưng biến mất nhanh như lúc nó đến. Mẹ ngủ một giấc ngon lành, còn tôi thì thức trắng với một mớ suy nghĩ hỗn độn. Tôi bắt đầu nhận ra dù mơ hồ rằng bệnh tật của mẹ, nỗi buồn của mẹ, chúng dường như có một mối liên hệ mật thiết đến những mối quan hệ xã hội của tôi. Bà không cấm đoán tôi một cách trực tiếp, nhưng bà đã khéo léo biến tôi thành tù nhân của chính sự ấy náy và lòng hiếu thảo của mình. Mối quan hệ với Mai vốn là một lối thoát, giờ đây lại trở thành một cánh nặng tội lỗi. Tôi vừa khao khát được ở bên cô ấy, lại vừa sợ hãi phải đối mặt với vẻ mặt u buồn và tiếng thở dài của mẹ mỗi khi trở về nhà. Cảm giác tội lỗi cứ lớn dần lên trong tôi. Tôi không thể tiếp tục lén lút qua lại với Mai trong khi phải đối diện với sự giày vò âm thầm của mẹ. Sau nhiều đêm trằn trọc, tôi đi đến một quyết định mà sau này nghĩ lại mới thấy mình đã ngâ thơ và ngu ngốc đến nhường nào. Tôi quyết định sẽ đưa Mai về nhà ra mắt để mẹ thấy Mai là một cô gái tốt, để mẹ hiểu rằng mối quan hệ của chúng tôi là trong sáng và có thể, chỉ là có thể mẹ sẽ chấp nhận và cho tôi một khoảng trời riêng. Tôi đã tưởng tượng ra một viễn cảnh tươi đẹp. Nơi mẹ và Mai sẽ trò chuyện vui vẻ, nơi căn nhà nhỏ của chúng tôi sẽ có thêm tiếng cười. Nhưng thực tế đã dán cho tôi một cái tác trời dáng. Khi tôi ngõ lời muốn mời bạn gái đến nhà ăn cơm cuối tuần, mẹ thoáng sững người trong giây lát, nhưng rồi bà nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, thậm chí còn mỉm cười một cách dịu dàng đến đáng sợ. "Ồ, thế à? Con trai mẹ lớn thật rồi, đã có bạn gái rồi cơ đấy. Được thôi, cứ đưa con bé về đây, mẹ sẽ nấu vài món ngon đãi nó. Sự đồng ý dễ dàng của mẹ khiến tôi vừa mừng rỡ lại vừa có chút bất an. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một cuộc chiến, nhưng mẹ lại đầu hàng quá nhanh. Ngày hôm đó, tôi dặn dò Mai đủ thứ, bảo cô ấy cứ tự nhiên rằng mẹ tôi rất hiền và dễ tính. Mai có vẻ hơi hồi hộp, cô ấy đã cẩn thận chọn một bộ váy kính đáo, trang nhã và còn mua một vỏ hoa quả nhỏ để làm quà. Khi chúng tôi về đến nhà, mẹ đã chờ sẵn với một mâm cơm thịnh soạn đến khó tin. Mẹ niềm nở chào đón Mai nắm lấy tay cô ấy và khen không ngất lời. Ôi chao, cháu xinh quá. Thảo nào thằng Nam nhà cô cứ giấu kỹ mãi. Không khí ban đầu có vẻ rất hòa thuận. Mẹ hỏi Hàng Mai về gia đình, chuyện học hành một cách rất mực quan tâm. Nhưng khi bữa cơm bắt đầu, tôi mới dần nhận ra sự bất thường. Mẹ tỏ ra là một bà chủ nhà hiếu khách nhưng lại theo một cách đầy kiểm soát. Mẹ liên tục gắp thức ăn vào Bát Mai. Những món mà bà biết chắc tôi không thích. Rồi quay sang tôi nói, "Con ăn thử món này đi, bạn gái con thích ăn đấy, xem có hợp khẩu vị không." Câu nói tưởng chừng vô tư nhưng lại ngầm tạo ra một sự đối lập rằng khẩu vị của Mai và tôi hoàn toàn khác nhau. Rồi mẹ bắt đầu kể chuyện nhưng không phải những câu chuyện vui. Mẹ lại kể về những ngày tháng hai mẹ con đã vất vả ra sao sau khi bố mất. Kể về những đêm tôi ốm sốt một mình mẹ đã phải thức trắng trong nom như thế nào. Ấy thế mà giờ nó lớn rồi, sắp có người chăm lo rồi, mẹ cũng thấy mừng. Mẹ vừa nói vừa chấm nước mắt khiến Mai ngồi đối diện không khỏi bối rối, chỉ biết Lý Nhí an ủi vài câu, không khí bắt đầu trở nên nặng nề. Mẹ khéo léo biến mai, từ vị thế một người khách trở thành một kẻ ngoại đạo đang xen vào câu chuyện riêng tư và thiêng liêng của hai mẹ con. Mẹ liên tục nhắc về những kỷ niệm, những thói quen, những sở thích mà chỉ riêng tôi và mẹ có. Thằng Nam nhà cô nó khó tính lắm cháu ạ. Trời nóng mà đi ngủ nó không chịu bật quạt đâu, chỉ thích mẹ quạt tay cho thôi. Hay là cái món cá kho này là món tủ của nó đấy, chỉ có mẹ kho đúng vị nó mới ăn thôi, người khác kho là nó chê ngay. Mỗi câu nói của mẹ như một mũi kim vô hình, châm vào sự tự tin của Mai và đồng thời cũng khẳng định chủ quyền của mẹ đối với tôi. Mai bắt đầu lúng túng rõ, nụ cười trên môi cô ấy trở nên gượng gạo. Cô ấy cố gắng bắt chuyện với tôi, nhưng mẹ luôn tìm cách cắt ngang hoặc lái câu chuyện sang một hướng khác. Đỉnh điểm của vỡ kịch diễn ra khi bữa cơm gần tàn. Khi Mai đang đưa tay ra gấp một miếng chả, mẹ bỗng vô tình nghiêng bát canh nóng hổi trên bàn, dòng nước nóng đổ ào xuống, không trúng vào mai mà lại trúng ngay vào mu bàn tay của mẹ. Á mẹ hét lên một tiếng thất thanh, gương mặt nhăn lại vì đau đớn. Tôi giật bắn mình, cuốn quýt cả lên. Tôi vội chạy đi lấy nước đá, lấy thuốc mỡ, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Mai ở đó. Trong cơn hoảng loạn, tôi chỉ thấy mẹ đang đau và tôi phải làm gì đó. Mẹ vừa xýt xoa vì đau vừa quay sang nói với Mai bằng giọng ái ngại, chết thật, cô xin lỗi cháu nhé. Tại cô hậu đậu quá, tay cô giờ đau quá chắc không dọn dẹp được rồi. Phiền cháu với thằng Nam giúp cô nhé. Tình huống được đẩy lên một cách hoàn hảo. Mai từ một người khách, bỗng dương trở thành người có lỗi gián tiếp và phải có trách nhiệm dọn dẹp chiến trường. Nhìn mẹ ngồi trên ghế sofa, tay được tôi băng bó cẩn thận, ánh mắt nhìn tôi đầy tin tưởng, rồi lại liếc nhìn Mai đang lúi húi dọn dẹp dưới bếp. Tôi chợt nhận ra đây không phải là một tai nạn, đây là một màn kịch được dàn dựng công phu và mẹ tôi chính là đạo diễn tài ba. Bà đã thành công biến bữa cơm ra mắt thành một thảm họa và gieo vào lòng tôi một thông điệp rõ ràng. Không một người con gái nào có thể thay thế vị trí của bà và bất cứ ai cố gắng làm điều đó. đều sẽ phải nếm mùi thất bại. Buổi ra mắt thảm họa kết thúc trong sự gượng gạo và im lặng. Tôi đưa Mai về trong một tâm trạng nặng triểu. Suốt quãng đường, cả hai chúng tôi đều không nói với nhau câu nào. Tôi có thể cảm nhận được sự tổn thương và xa cách từ mai. Còn tôi thì chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn giữa ấy nấyy với cô ấy và lo lắng cho mẹ. Khi tôi quay trở về nhà, căn hộ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Mẹ không ngồi ở phòng khách nữa mà đã vào phòng ngủ. đang tựa lưng vào thành giường đọc sách, cánh tay bị bỗng được gát lên một chiếc gối mềm trong rất đáng thương. Thấy tôi bước vào, mẹ ngẩng lên, đôi mắt ánh lên một vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy quan tâm. "Con đưa bạn về rồi à? Con bé không giận đấy chứ? Tại mẹ hậu đậu quá." Giọng mẹ nghe thật hiền từ và đầy hối lỗi, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy một sự giả tạo đến rợn người. Tôi lãng tránh ánh mắt của mẹ, ngồi xuống mép giường, Lý Nhí đáp, "Cô ấy không sao đâu mẹ ạ. Tay mẹ còn đâu không?" Mẹ khẽ lắc đầu, đặt cuốn sách xuống rồi dịch người lại gần tôi hơn. "Chỉ là bỏm ngoài da thôi, không đáng gì. Mẹ chỉ lo con bé nó nghĩ mẹ khó tính, sau này lại không dám đến nhà mình chơi nữa. Đây rồi, màn kịch thứ hai bắt đầu. Mẹ không bao giờ tấn công trực diện, bà luôn chọn cách đi đường vòng, khoác lên những lời chỉ trích tấm áo choàn của sự lo lắng và quan tâm. Bà bắt đầu tâm sự với tôi về mai một cách chậm rãi, từ tốn. Mỗi lời nói đều được tính toán cẩn thận để gieo rắc sự nghi ngờ vào tâm trí tôi. Con bé Mai trông xinh xắn, ngoan ngoãn thật đấy. Nhưng mà mẹ luôn bắt đầu bằng một lời khen rồi theo sau là một chữ nhưng đầy ẩn ý. Nhưng mà mẹ thấy nó có vẻ không được khéo léo cho lắm nhỉ. Lúc nãy ở dưới bếp nó rửa bát mà làm vỡ mất một cái đĩa đấy. Mẹ không tiếc cái đĩa, chỉ sợ sau này nó về làm dâu, tính cách vụng về như vậy thì con sẽ khổ thôi. Tôi sững người, chuyện mai làm vỡ đĩa tôi hoàn toàn không biết. Rõ ràng mẹ đã cố tình giấu đi để bây giờ mới mang ra kể, biến nó thành một bằng chứng cho sự vụng về của Mai. Tôi định lên tiếng bên vật cô ấy, nhưng mẹ đã nhanh hơn một bước. Bà nắm lấy tay tôi, giọng nhỏ lại đầy vẻ cam chịu. Thôi thì chuyện đó cũng nhỏ thôi. Nhưng mà mẹ để ý lúc ăn cơm, con bé nó cứ ngồi khư khư một chỗ, chẳng chủ động nói chuyện gì cả. Mẹ thì già rồi, không biết nói chuyện gì cho hợp với giới trẻ. Lẽ ra nó phải là người khuấy động không khí chứ nhỉ? đằng này lại cứ im làm mẹ cũng thấy khó xử theo. Mẹ đã khéo léo bóp méo sự thật, chính bà là người đã tạo ra một không khí ngột ngạt khiến Mai không thể cất lời. Vậy mà giờ đây lỗi lại thuộc về sự thiếu tinh tế của cô ấy. Và rồi mẹ tung ra đòn quyết định nhắm thẳng vào điểm yếu nhất của tôi. Lòng hiếu thảo và cảm giác có lỗi với mẹ. Thôi mẹ cũng chẳng có ý gì đâu, chỉ là nhà mình chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau. Con là tất cả những gì mẹ có. Mẹ chỉ sợ sau này con lấy vợ. Vợ con nó không thương mẹ, nó không chăm sóc tốt được cho con như mẹ đã từng. Nghĩ đến cảnh đó, mẹ lại không cầm được nước mắt. Nói rồi, mẹ thật sự rơm rớm nước mắt. Những giọt nước mắt lăn dài trên gòm má người phụ nữ mà tôi yêu thương nhất. Chúng còn sắc hơn bất kỳ lưỡi dao nào, đâm thẳng vào tim tôi khiến tôi cảm thấy mình là một đứa con bất hiếu, một kẻ tội đồ. Mọi sự lo giết, mọi suy nghĩ bảo vệ mai trong đầu tôi đều tan biến. Giờ đây, trong mắt tôi chỉ còn hình ảnh người mẹ đáng thương, người đã chịu quá nhiều đau khổ và đang sợ hãi sẽ mất đi đứa con trai duy nhất của mình. Cuộc chiến không tiếng súng đã ngã ngủ, mẹ không cần phải la hét, không cần phải cấm đoán. Bà chỉ dùng chính sự yếu đuối, tình yêu thương và những giọt nước mắt của mình làm vũ khí tối thượng và bà đã chiến thắng một cách tuyệt đối. Đêm đó, tôi nằm quay lưng lại với mẹ, nhưng tôi biết mẹ vẫn chưa ngủ. Tôi nghe tiếng bà khẽ thở dài, tiếng bà trở mình trong đêm. Bà không nói thêm gì nữa, nhưng sự im lặng của bà còn nặng nề hơn cả ngàn lời nói. Bà đang cho tôi thời gian để suy ngẫm, để tự tôi đưa ra quyết định mà bà mong muốn. Và tôi biết dù không muốn thừa nhận rằng mối quan hệ giữa tôi và Mai đã đi đến hồi kết, mẹ đã thành công tách tôi ra khỏi thế giới bên ngoài và kéo tôi trở lại chiếc lòng son của bà. Sau cái đêm định mệnh ấy, mối quan hệ giữa tôi và May dần rạn nứt rồi đi đến đổ vỡ. Những cuộc nói chuyện của chúng tôi ngày càng thưa thất, đầy những khoảng lặng khó xử. Mai cảm nhận được sự xa cách của tôi, còn tôi thì bị ám ảnh bởi cảm giác tội lỗi với mẹ. Cuối cùng chính Mai là người đã nói lời chia tay. Cô ấy nói rằng cô ấy không thể bước vào một thế giới mà ở đó chỉ có chỗ cho hai người. Tôi đã không níu kéo, chỉ lặng lẽ chấp nhận. Một phần trong tôi đau đớn vì mất đi một người con gái tốt, nhưng một phần khác, một phần đen tối và ích kỷ lại cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi không còn phải dằn xé, không còn phải lén lút nữa. Tôi đã trở về toàn tâm toàn ý. Với thế giới riêng của hai mẹ con, thấy tôi chia tay bạn gái, mẹ không tỏ ra vui mừng ra mặt. Bà chỉ lặng lẽ ở bên cạnh chăm sóc tôi một cách đặc biệt hơn. Bà nấu những món tôi thích, mua cho tôi vài bộ quần áo mới và thường xuyên xoa đầu tôi, nói những lời an ủi dịu dàng. Không sao đâu con trai, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Có mẹ ở đây rồi. Nhưng đằng sau sự quan tâm ấy, tôi cảm nhận được một sự thỏa mãn không che giấu. Mẹ đã thành công trong việc loại bỏ kẻ thứ ba và dành lại được sự chú ý độc quyền của tôi. Và khi không còn mối đe dọa nào từ bên ngoài, mẹ bắt đầu một chiến dịch mới, một cuộc xâm chiếm tinh vi và táo bạo hơn ngay trong không gian phòng ngủ chật hẹp của chúng tôi. dường như cảm thấy vị thế của mình đã được củng cố tuyệt đối. Mẹ không còn giữ bất kỳ sự e dè nào nữa. Những hành động vô tình trước bây giờ đã trở nên có chủ đích một cách rõ ràng. Những chiếc váy ngủ của mẹ ngày càng mỏng hơn, ngắn hơn, không còn là voa kín đáo nữa mà là những chiếc váy hai dây bằng satin trơn bóng, chất liệu mềm rũ ôm sát lấy từng đường cong trên cơ thể của người đàn bà đang ở độ tuổi viên mãn nhất. Có những đêm hè oi ả. Mẹ nói rằng mặc đồ thật khó chịu rồi cứ thế đi ngủ chỉ với bộ đồ lót mỏng manh. Tôi nằm bên cạnh chỉ cách một khoảng không ngắn ngủi phải cố gắng nhắm nghiền mắt lại. Nhưng những hình ảnh về làn da trắng ngần, về những đường cong ẩn hiện dưới lớp vải mỏng cứ như một đoạn phim quay chậm liên tục trình chiếu trong tâm trí tôi. Lý trí của tôi gao thét rằng điều này là sai trái, là loạn lũnh, nhưng cơ thể của một thằng con trai mới lớn lại phản ứng một cách bản năng. Tôi chìm trong sự dằn vặt, vừa ghê tởm chính những suy nghĩ của mình, lại vừa không thể ngăn nổi sự tò mò và một ham muốn bệnh hoạn đang trổi dậy. Không chỉ dừng lại ở trang phục, mẹ còn tạo ra những tình huống đụng chạm da thịt một cách thường xuyên hơn. Bà thường xuyên kêu đau lưng, mỏi vai và nhờ tôi xoa bóp, đấm lưng giúp. Nam à, đấm cho mẹ một lát đi. Hôm nay dọn dẹp nhà cửa, mẹ mỏi rã rời cả người, tôi không thể từ chối. Tôi ngồi sau lưng mẹ, bàn tay run rẩy đặt lên tấm lưng trần mịnh màn của bà. Mẹ sẽ khẽ rên lên một tiếng khoan khoái rồi ngã đầu ra sau. Mái tóc dài của mẹ cọ vào má tôi, mang theo một mùi hương dầu gội quen thuộc, nhưng giờ đây lại trở nên đầy khêu gợi. Hơi thở của mẹ phả ra đều đều, ấm nóng. Tôi có thể cảm nhận được từng thớ thịt mềm mại dưới lòng bàn tay mình. Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của mẹ. Những lúc như vậy, thời gian như ngừng lại, căn phòng chỉ còn lại tiếng mưa đêm. Nếu có tiếng thở của hai người và cảm giác tội lỗi đang cuộn trào trong lồng ngực tôi, tôi biết mình nên dừng lại, nên bỏ chạy khỏi căn phòng này, nhưng đôi chân tôi như bị chôn chặt xuống đất. Bàn tay mẹ sẽ vô tình đặt lên tay tôi đang xoa bóp, những ngón tay của bà khẽ vuốt ve mua bàn tay tôi. Một cử chỉ vừa như động viên lại vừa như một sự mời gọi câm lặng. Tay con trai mẹ ấm thật đấy, có con ở bên cạnh mẹ chẳng cần gì nữa. Những lời nói thủ thỉ bên tai cộng với những đụng chạm thể xác mơn trớn đã dần dần phá sập mọi hàng rào phòng ngự cuối cùng trong tâm trí tôi. Tôi không còn phân biệt được đâu là tình mẹ con, đâu là ham muốn xác thịt nữa. Ranh giới đã bị xóa nhọa. Tôi đang chìm sâu vào một vũng lầy của cảm xúc, một mối quan hệ độc hại mà chính tôi lại là người đồng lõa. Tôi bị thao túng, bị dẫn dắt, nhưng đồng thời một phần trong tôi cũng khao khát điều đó. Tôi khao khát được trở thành người đàn ông duy nhất, quan trọng nhất trong cuộc đời mẹ bằng cả tinh thần và thể xác. Mối quan hệ giữa tôi và Mai đã đi đến hồi kết không thể cứu vãn. Những nỗ lực yếu ớt cuối cùng của tôi để níu kéo chút kết nối với thế giới bên ngoài đã hoàn toàn thất bại trước bức tường thành vững chắc mà mẹ đã xây dựng. Cuộc nói chuyện cuối cùng của chúng tôi diễn ra trong một quán cà phê nhỏ. Nơi chúng tôi đã từng có rất nhiều kỷ niệm vui vẻ, nhưng hôm nay không khí chỉ còn lại sự ngột ngạt và xa cách. Mai nhìn tôi, ánh mắt không còn trong veo như trước, thay vào đó là sự mệt mỏi và thất vọng sâu sắc. Em không thể tiếp tục được nữa. Nam ạ. Mai nói. Giọng cô ấy bình thản đến đáng sợ. Em không thể chiến đấu với một cái bóng. Em không thể bước vào một thế giới mà ở đó. Em mãi mãi chỉ là người thứ ba. Thế giới của anh chỉ có anh và mẹ anh thôi. Tôi muốn phản bác, muốn nói rằng không phải như vậy, rằng trong lòng tôi có vị trí cho cô ấy, nhưng lời nói ra đến đầu môi lại nghẹn lại. Bởi vì sâu thẳm trong lòng tôi biết Mai đã nói đúng. Tôi đã không đủ dũng khí để bảo vệ cô ấy, không đủ mạnh mẽ để thoát ra khỏi sự kiểm soát của mẹ. Thay vào đó, tôi đã bị những lời lẽ thao túng của mẹ thuyết phục hoàn toàn. Tôi thật sự tin rằng Mai không đủ tốt, rằng cô ấy không thể chăm sóc cho tôi, rằng mối quan hệ này sẽ chỉ mang lại khổ đau. Tôi đã viện ra những lý do mà chính mẹ đã gieo vào đầu tôi. Có lẽ chúng ta không hợp nhau thật. Em cần một người tốt hơn, một người có thể dành toàn bộ thời gian cho em." Lời chia tay được nói ra một cách lạnh lùng. Mai không khóc, cô ấy chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thương hại vừa chua xót rồi đứng dậy rời đi. Bóng lưng của cô ấy khuất dần sau cánh cửa kính, mang theo cả thế giới bình thường trong sáng mà tôi đã từng khao khát có được. Tôi ngồi lại một mình, không cảm thấy quá đau đớn như tôi vẫn tưởng, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng và lạ lùng thay, một sự bình yên bệnh hoạn. Gánh nặng phải lựa chọn, phải dằn xé đã không còn nữa. Con đường giờ đây chỉ còn một lối đi duy nhất và tôi không cần phải đấu tranh nữa. Tôi trở về nhà như một kẻ bại trận, tìm về nơi trú ẩn an toàn cuối cùng. Mẹ đang ở nhà, đang cặm cuội trong bếp nấu bữa tối. Nghe tiếng tôi về, mẹ quay ra nhìn thấy vẻ mặt ủ rủ của tôi. Bà không cần hỏi cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Mẹ không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đến, gian tay ôm chầm lấy tôi. Không sao đâu, con trai của mẹ, về nhà là tốt rồi, có mẹ ở đây. Tôi gục đầu vào vai mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc. Vòng tay của mẹ vẫn ấm áp và an toàn như vậy. Trong khoảnh khắc đó, mọi tội lỗi, mọi dằn vặt đều tan biến. Tôi cảm thấy mình lại là một đứa trẻ to xác, tìm về sự che chở tuyệt đối trong vòng tay của mẹ. Thế giới ngoại kia thật đáng sợ và phức tạp, chỉ có ở đây, trong căn nhà này, trong vòng tay này, tôi mới thực sự được an toàn. Căn phòng ngủ của chúng tôi từ hôm đó đã thực sự trở lại thành một thế giới riêng biệt, một ốc đảo tách biệt hoàn toàn với bên ngoài. Không còn những cuộc điện thoại lén lúc, không còn những buổi tối tôi đi muộn. Cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh mẹ và cuộc sống của mẹ cũng chỉ có tôi. Sự phụ thuộc lẫn nhau đã đạt đến mức cực đoan. Tôi phụ thuộc vào mẹ về mặt cảm xúc, cần sự công nhận và tình yêu thương đặc biệt của bà để cảm thấy mình có giá trị. Ngược lại, mẹ cũng cần sự tồn tại của tôi để lấp đầy khoảng trống cô đơn, để khẳng định rằng bà vẫn còn được cần đến, được khao khát, chúng tôi đã tạo ra một mối quan hệ cộng sinh độc hại, nơi cả hai đều là tù nhân và cũng là cai ngục của nhau. Tôi đã hoàn toàn đánh mất bản ngã, đánh mất đi ý chí muốn thoát ra. Tôi chấp nhận số phận của mình, chấp nhận vai diễn người đàn ông duy nhất của mẹ. Bởi vì chỉ có như vậy tôi mới có được sự bình yên méo mó mà tôi lầm tưởng đó là hạnh phúc. Tưởng chừng như thế giới riêng của hai mẹ con sẽ cứ thế bình lặng trôi đi trong sự bình yên bệnh hoạn đó thì một cơn sóng thần bất ngờ ập đến, đe dọa nhấn chìm tất cả. Chú Hùng quay trở lại sau một thời gian im lặng, có lẽ là để cho mẹ bình phục sau trận ốn giả vờ hôm trước, chú ấy đã quyết định tung ra đòn tấn công mạnh mẽ và trực diện nhất. Một buổi tối, chú Hùng đến nhà, không phải với vỏ trái cây hay những món quà như thường lệ, chú mặc một bộ vest lịch sự, mái tóc được chảy chuốt cẩn thận và mang theo một bó hoa hồng đỏ thắm. Vẻ mặt chú nghiêm túc và chứa đựng một sự quyết tâm mà tôi chưa từng thấy trước đây. Mẹ có vẻ bất ngờ. Bà mời chú vào nhà mà không giấu được sự bối rối. Tôi đang ngồi trong phòng ngủ, vờ như đang học bài, nhưng thực chất đôi tai đang dõng lên để nghe ngóng mọi động tĩnh bên ngoài. Cuộc nói chuyện ban đầu khá ngượng ngùng, nhưng rồi tôi nghe thấy giọng chú Hùng trở nên trầm và ấm hơn. Chú ấy đang thổ lộ tình cảm của mình với mẹ. những lời nói chân thành và tha thiết. Chú nói rằng chú đã yêu thầm mẹ từ rất lâu, ngay cả khi bố tôi còn sống, nhưng chú luôn giữ chừng mực. Bây giờ khi cả hai đều không còn ràng buộc, chú muốn được chính thức ở bên cạnh để chăm sóc, che chở cho mẹ con tôi suốt quảng đời còn lại. Và rồi khoảnh khắc quyết định đã đến, tôi nghe thấy tiếng ghế xê dịch và giọng chú hùng run run. "Lệ à, làm vợ anh nhé." Sự im lặng bao trùm lấy căn nhà. Một sự im lặng đặt quánh, nặng nề đến mức tôi có thể cảm nhận được sức nặng của nó đè lên lồng ngực mình. Tôi nín thở chờ đợi câu trả lời của mẹ. Tim tôi đập như trống trận. Đây rồi, đây chính là thử thách cuối cùng. Tất cả những gì mẹ đã xây dựng, tất cả những sợi dây vô hình mẹ đã giang ra để trói buộc tôi, liệu có đủ chắc chắn để chống lại lời cầu hôn đầy sức nặng này không? Một lúc lâu sau, tôi nghe tiếng mẹ khóc nức nở, rồi tiếng ghế bị đẩy ra và tiếng bước chân vội vã của mẹ chạy vào phòng ngủ. Mẹ đóng sầm cửa lại, mặc kệ chú Hùng vẫn đang ngồi chết lặng ở ngoài phòng khách. Mẹ lao đến bên giường, ngồi thụp xuống sàn nhà, hai tay ôm mặt khóc nức nở. Bà không nói gì cả, chỉ khóc. Nhưng trong tay bà tôi thấy có một vật gì đó lấp lánh dưới ánh đèn. Đó là một chiếc hộp nhung nhỏ đang mở. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương sáng chói. Chu Hùng đã chuẩn bị tất cả. Mẹ đã không từ chối ngay lập tức. Bà đã mang chiếc nhẫn vào đây, mang vấn đề vào chính không gian riêng tư của chúng tôi. Bà đang đặt gánh nặng của sự lựa chọn lên vai tôi. Sau một hồi lâu, dường như đã khóc cạn nước mắt. Mẹ ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn tôi. Đôi mắt mẹ đỏ hoe xưng hút, chứa đầy sự đau khổ, dằn vặt và cả một sự cầu cứu tuyệt vọng. Bà chìa chiếc nhẫn ra trước mặt tôi, giọng nói lạc đi. Nam, mẹ phải làm sao bây giờ hả con? Bà không hỏi mẹ có nên đồng ý không, bà hỏi mẹ phải làm sao bây giờ? Một câu hỏi tu từ, một câu hỏi đã có sẵn câu trả lời mà bà muốn nghe từ chính miệng tôi. Bà lại một lần nữa biến tôi thành người phán xử cuối cùng cho hạnh phúc của cuộc đời bà. Chú ấy nói, "Nếu mẹ đồng ý, chú ấy sẽ mua một căn nhà lớn hơn để mẹ con mình ở. Chú ấy sẽ lo cho con ăn học thành tài, lo cho tương lai của con." Mẹ nói những điều đó ra nhưng ánh mắt mẹ lại như đang muốn nói điều ngược lại. "Bà đang thử thách tôi, đang muốn xem liệu những lợi ích vật chất đó có làm lung lay được vị trí độc tôn của tôi hay không." Rồi mẹ gục đầu vào lòng tôi, cơ thể run rẩy. Nhưng nếu mẹ đi bước nữa, con sẽ sống thế nào? Con có chấp nhận có thêm một người bố nữa không? Người ta có thương con thật lòng không? Hay rồi cũng chỉ là cha dượng con gẻ? Mẹ sợ lắm Nam ơi, mẹ sợ mất con. Mẹ đã khéo léo đánh tráo khái niệm. Vấn đề không còn là hạnh phúc của mẹ nữa mà đã trở thành sự an toàn và tương lai của tôi. Bà đặt tôi vào một tình thế nghiệt ngã hoặc là tôi ích kỷ chấp nhận một người đàn ông khác để có cuộc sống vật chất tốt hơn nhưng có nguy cơ bị ra rìa. Hoặc là tôi phải hy sinh tương lai đó để giữ mẹ lại cho riêng mình, để bảo vệ sự an toàn cho chính tôi. Bộ không khí trong phòng trở nên đặt quánh. Lời cầu hôn của chú Hùng như một viên đá ném vào mặt hồ tỉnh lặng, tạo ra những con sóng ngầm dữ dội, đẩy mối quan hệ của mẹ con tôi đến bờ vực của sự lựa chọn cuối cùng. Đêm đó, không khí trong căn phòng ngủ nhỏ của chúng tôi đặt quánh lại, đến mức tôi có cảm giác mình không thể thở nổi. Thế giới bên ngoài dường như đã không còn tồn tại. Chú Hùng! Với bó hoa và chiếc nhẫn, chỉ còn là một bóng ma mờ nhạt ngồi ở phòng khách. Toàn bộ vũ trụ của tôi lúc này thu nhỏ lại, chỉ còn tôi, mẹ và chiếc nhẫn kim cương đang lấp lánh một cách trơ tráo trên tay bà. Mẹ vẫn gục đầu trong lòng tôi, cơ thể bà run lên từng hồi không dứt, không phải vì khóc mà là vì một cảm xúc mãnh liệt nào đó đang bùng nổ bên trong. Tiếng khóc đã ngưng, thay vào đó là những tiếng nất nghẹn ngào. Đức Quảng Bà ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn tôi, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng lại không thành lời. Bàn tay đang cầm chiếc nhẫn của mẹ siết chặt lấy tay tôi lạnh ngắt rồi mẹ bắt đầu thì thầm. Những lời nói như gió thoảng nhưng lại xuyên thẳng vào tâm trí tôi như những muội dùi. Na mà mẹ sợ lắm. Mẹ sợ phải ở một mình với người đàn ông khác. Mẹ quen có con ở bên cạnh rồi. Bàn tay còn lại của mẹ đưa lên, khẽ chạm vào má tôi. Những ngón tay lạnh lẽo của mẹ lướt trên da thịt tôi run rẩy. Cả cuộc đời mẹ chỉ có bố con và con là những người đàn ông mà mẹ tin tưởng tuyệt đối. Bố con mất rồi. Giờ mẹ chỉ còn lại mình con thôi. Hơi thở của mẹ phả vào mặt tôi, mang theo một mùi hương vừa quen thuộc của người mẹ, lại vừa có một sự nồng nàn rất đàn bà. Bà dịch người lại gần hơn, gần đến mức lồng ngực mềm mại của bà ép chặt vào cánh tay tôi. Tôi có thể cảm nhận được từng nhịp đập hoảng loạn từ trái tim bà. Hoặc có lẽ đó chính là tiếng tim đập của tôi. Con nói đi Nam, con nói cho mẹ biết mẹ phải làm gì đi. Chỉ cần con nói một câu thôi, mẹ sẽ nghe theo con vô điều kiện. Dù sau này mẹ con mình có phải ăn cháu ăn rau, mẹ cũng cam lòng. Mẹ đang đặt cược ván bài cuối cùng. Bà trao cho tôi một quyền lực tuyệt đối, quyền định đoạt số phận của bà. Bà biến tôi từ một đứa con trai trở thành một vị cứu tình. Một người đàn ông phải đưa ra quyết định cuối cùng để giữ bà ở lại. Toàn bộ lý trí còn sót lại trong tôi sục đổ hoàn toàn. Cảm giác ghen tuô, sự chiếm hữu ích kỷ và một niềm kiêu hãnh bệnh hoạn bùng lên thiêu đốt mọi suy nghĩ của tôi. Mẹ là của tôi, mẹ chỉ có thể thuộc về một mình tôi mà thôi. Chú Hùng hay bất kỳ người đàn ông nào khác đều không có quyền cướp mẹ đi. Một sức mạnh chưa từng có trổi dậy bên trong tôi. Tôi không còn là thằng bé nam yếu đuối bị động nữa. Tôi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ bàn tay đang cầm chiếc nhẫn của mẹ ra. Tôi cầm lấy chiếc hộp nhung, ngón tay cái khẽ miết lên lớp vải mềm mại của nó. Rồi bằng một động tác chậm rãi, tôi đóng nắp hộp lại. Một tiếng tách khô khốc vang lên trong sự im lặng tuyệt đối của căn phòng. Âm thanh đó như một nhát dao, cắt đứt mọi mối liên hệ của mẹ với thế giới bên ngoài, cắt đức lời cầu hôn của chú Hùng. Tôi đặt chiếc hộp nhẫn lên chiếc bàn nhỏ đầu giường, đẩy nó vào một góc khuất. Song xuôi, tôi quay lại đối diện với đôi mắt đang mở to đầy mong chờ của mẹ. Tôi không nói gì cả, tôi chỉ đưa cả hai tay lên, ôm lấy khuôn mặt của mẹ, kéo bà lại gần, rồi tôi siết chặt mẹ vào lòng. Một cái ôm hoàn toàn khác với những cái ôm trước đây, nó không còn là cái ôn của một đứa con tìm về sự an ủi, mà là cái ôm ghì xiết của một người đàn ông, một cái ôm đầy chiếm hữu, khẳng định chủ quyền. Tôi vùi mặt vào mái tóc của mẹ. Hít một hơi thật sâu, giọng tôi khàn đi, thốt ra những lời mà cả đời này tôi cũng không thể nào quên được. Mẹ sẽ không đi đâu cả. Mẹ là của con. Cơ thể mẹ thoáng cứng lại trong giây lát, nhưng rồi nhanh chóng mềm ra, hoàn toàn buông lỏng trong vòng tay tôi. Bà không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Một cái, gật đầu nhẹ, nhưng mang sức nặng của cả một lời thề. Bà vòng tay ra sau, ôm xiết lấy lưng tôi, đáp lại cái ôm chiếm hữu của tôi bằng một sự quy phục tuyệt đối. Đêm đó, cơn bảo, lòng đã tan, không còn dàn vặt, không còn đấu tranh, chỉ có một sự tỉnh lặng đến đáng sợ bao trùm lấy căn phòng. Chúng tôi đã cùng nhau bước qua ranh giới cuối cùng, không phải bằng một hành động thể xác trần trụi, mà bằng một lời hứa, một giao ước ngầm còn ràng buộc hơn bất cứ sợi xích nào. Tôi đã giữ được mẹ lại. Nhưng cũng chính trong đêm định mệnh ấy, tôi đã bán linh hồn mình cho quỷ dữ. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới len lõi qua khe cửa, mẹ đã thức dậy trước tôi. Bà lặng lẽ ra khỏi phòng. Tôi nghe tiếng mẹ nói chuyện điện thoại ngoài phòng khách. Giọng bà bình thản và lạnh lùng đến xa lạ, chỉ là những câu nói ngắn gọn. "Em xin lỗi anh Hùng, em đã suy nghĩ kỹ rồi, em không thể chúc anh tìm được người tốt hơn." Rồi tiếng cút máy vang lên khô khóc. Một lúc sau có tiếng chuông cửa rồi tiếng chú hùng nói gì đó, giọng tha thiết nhưng mẹ chỉ đáp lại bằng sự im lặng. Cuối cùng là tiếng bước chân của chú xà dần nặng nề rồi mất hút sau cánh cửa sắc của khu tập thể. Chú Hùng đã rời đi, lần này là mãi mãi. Cái bóng của người đàn ông thứ ba đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi. Mẹ bước vào phòng, trên tay là một khay đồ ăn sáng nhỏ. Mẹ đặt nó lên bàn rồi ngồi xuống mép giường nhìn tôi. Gương mặt mẹ không còn vẻ đau khổ hay dằn vặt của đêm qua, thay vào đó là một sự thanh thản kỳ lạ, một sự bình yên đến rợn người. Ánh mắt mẹ nhìn tôi cũng đã khác. Nó không còn là ánh mắt của một người mẹ nhìn con trai nữa mà là ánh mắt của một người đàn bà nhìn người đàn ông của đời mình. Một ánh mắt chứa đầy sự sở hữu, mãn nguyện và cả một chút biết ơn. Dậy ăn sáng đi con. Mẹ nói, giọng nhẹ như tơ. Hôm nay mẹ làm món trứng ốp la mà con thích nhất đấy. Cuộc sống của chúng tôi từ hôm đó đã bước sang một trang mới, một chương cuối cùng đầy méo mó. Mọi sự ngượng ngùng, mọi ranh giới cuối cùng đã bị xóa sổ trong đêm định mệnh ấy. Căn phòng ngủ không còn là nơi chung đụng bất đắc dĩ nữa. Nó đã trở thành một thế giới đúng nghĩa, một lãnh địa riêng biệt nơi chúng tôi cai trị cùng nhau. Mẹ không còn cần phải vô tình hay mời gọi một cách ẩn ý nữa. Sự gần gũi thể xác giờ đây trở thành một điều hiển nhiên, một lẽ tự nhiên trong mối quan hệ của chúng tôi. Những cái ôm xiết chặt hơn, những cái vuốt ve trở nên táo bạo hơn. Mẹ chăm sóc tôi không chỉ như một người mẹ mà còn như một người tình, một người vợ. Bà là phẳn từng nếp áo cho tôi trước khi đi học, tự tay chọn từng món đồ cho tôi. Và buổi tối bà sẽ đợi tôi bên mâm cơm nóng hổi. Tôi đã có được điều mình muốn. Tôi đã giữ được mẹ lại cho riêng mình, đã trở thành người đàn ông duy nhất. Trung tâm trong vũ trụ của bà, tôi không còn phải ghen tuô, không còn phải lo sợ bị bỏ rơi. Tôi có được một sự an toàn tuyệt đối, một tình yêu thương độc chiếm. Nhưng cái giá phải trả cho sự an toàn đó là gì? Tôi đã đánh mất chính mình. Tôi đã từ bỏ tương lai, từ bỏ những mối quan hệ bình thường, từ bỏ cơ hội được sống một cuộc đời đúng nghĩa. Tôi tự nguyện trở thành một tù nhân trong chiếc lòng son do chính mình và mẹ tạo ra. Mỗi đêm khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, nó không chỉ đơn thuần là đóng lại một không gian, nó đang khép lại cả tương lai của tôi, khép lại mọi con đường dẫn ra thế giới bên ngoài. Trong bóng tối, tôi và mẹ lại trở về với thế giới riêng của hai người. Nhưng giờ đây không còn sự ngượng ngùng, chỉ có một sự gắn kết bệnh hoạn nơi tình mẫu tử thiêng liêng đã hoàn toàn biến dạn, trở thành một thứ tình cảm độc hại, đầy chiếm hữu và sai trái. Tôi đã thắng trong cuộc chiến giành giật mẹ, nhưng chiến thắng đó lại chính là sự thất bại cay đắng nhất của cuộc đời tôi. Thưa quý vị và các bạn, câu chuyện Mẹ con ngủ chung phòng xin được khép lại tại đây. Một cái kết không có máu và nước mắt nhưng lại mở ra một bi kịch kéo dài cho cuộc đời của cả hai nhân vật. Sự cô đơn, nỗi sợ hãi và lòng ích kỷ đã đẩy tình mẫu tử vốn thiêng liêng đi đến một ngã rẻ không tưởng, biến ngôi nhà thành một nhà tù và biến những người thân yêu nhất thành cai ngục của nhau. Liệu sự chiếm hữu có phải là tình yêu hay đó chỉ là biểu hiện của sự yếu đuối và nỗi sợ hãi mất mát? Ngọc Tuyết xin để câu trả lời lại cho mỗi quý vị khán giả tự suy ngẫm. Cảm ơn quý vị đã lắng nghe. Đừng quên nhấn đăng ký kênh Radio Ngọc Tuyết và để lại bình luận của mình để chúng ta có thể cùng chia sẻ nhiều hơn nữa nhé. Xin chào và hẹn gặp lại trong những câu chuyện tiếp theo.
Tổng hợp Clip Hot VN cập nhật mới mỗi ngày.
Comments
Post a Comment