Skip to main content

Đổi Mẹ Cho Nhau | Truyện Loạn Luân


 Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với kênh Radio Ngọc Tuyết. Các bạn thân mến, hành trình của chúng ta sẽ thật ý nghĩa nếu có được sự đồng hành của quý vị. Hãy giúp Ngọc Tuyết sớm đạt được 1000 người đăng ký bằng cách nhấn nút đăng ký kênh ngay bây giờ nhé. Và đừng quên để lại bình luận để chúng ta có thể kết nối với nhau nhiều hơn. Trong cuộc sống có những mối quan hệ tưởng chừng như thiêng liêng và bất khả xâm phạm, ví như tình mẫu tử. Nhưng sẽ ra sao khi sự quan tâm trở thành công cùng? Khi tình yêu thương lại biến thành ngột ngạt và sẽ thế nào? Khi một ngày ta bắt gặp một hình bóng khác, một người mẹ khác, người đánh thức trong ta những khao khát mà ta chưa bao giờ dám gọi tên. Ngay sau đây, mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe phần đầu tiên của câu chuyện mang tên Đổi mẹ cho nhau. Căn nhà của tôi lúc nào cũng thoan thoảng mùi dầu gió và mùi của những than thuốc bắt mà mẹ tôi hay sắc uống mỗi khi trái gió trở trời. Đó là một mùi hương quen thuộc đến ám ảnh. Nó bám vào rèm cửa, vào bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ và bám cả vào tôi. Mẹ tôi, bà Lan là một người phụ nữ quá bụa đã dành cả cuộc đời mình để vun vén cho đứa con trai duy nhất là tôi. Tình yêu của bà vĩ đại như biển cả, nhưng cũng tù túng như một chiếc lòng son. Bà lo cho tôi từng bữa ăn, giấc ngủ, gấp cho tôi từng bộ quần áo, nhưng cũng kiểm soát tôi từng cuộc gọi, từng mối quan hệ. Bà sợ tôi ra ngoài sẽ hư hỏng, sẽ bị người ta lừa gạt. Tình yêu của bà là một bức tường thành vững chải bảo vệ tôi, nhưng cũng chính là bức tường ngăn tôi với thế giới bên ngoài. Năm tôi 22 tuổi, thế giới của tôi chỉ thu nhỏ lại trong căn nhà này, trong vòng tay của mẹ và trong những câu chuyện không đầu không cuối của bà. Tôi thương mẹ, nhưng đôi khi tôi cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Tôi khao khát một khoảng trời riêng, một sự tự do mà tôi chưa bao giờ có được. Người duy nhất có thể bước vào thế giới chật hẹp của tôi mà không bị mẹ dò xét chính là Quân, thằng bạn thân từ thời cấp ba của tôi. Quân trái ngược hoàn toàn với tôi. Nó sinh ra trong một gia đình giàu có, sống trong một căn biệt thự sang trọng nhưng lại thiếu thốn tình cảm. Bố mẹ nó ly thân từ lâu, nó sống với mẹ nhưng bà lại quá bận rộn với công việc và những mối quan hệ xã hội của riêng mình. Có lẽ vì vậy mà quên nghiện cái không khí gia đình ở nhà tôi. Nó thích được nghe mẹ tôi cằn nhằn, thích được ăn những món ăn dân giả bà nấu. Nó gọi mẹ tôi là mẹ một cách ngọt xớt và tự nhiên khiến mẹ tôi vui ra mặt. Bà chăm quân còn hơn cả chăm tôi, lúc nào cũng gấp đầy thức ăn vào bát nó và mắng yêu. Ăn nhiều vào cho có da có thịt. Nhìn mày gầy quá con ạ. Nhìn cảnh đó, tôi vừa thấy ấm áp lại vừa có một chút ghen tỵ mơ hồ. Quân có được sự dịu dàng của mẹ tôi, trong khi tôi lại chỉ nhận về những lời cằn nhằn và sự kiểm soát. Một buổi chiều cuối tuần, quân rũ tôi qua nhà nó lấy vài thứ đồ. Đó là lần đầu tiên tôi đến căn biệt thự nơi nó sống. Ngôi nhà to lớn, sang trọng nhưng lạnh lẽo đến lạ thường. Mọi thứ đều được sắp đặt một cách hoàn hảo nhưng không hề có hơi ấm của sự sống. Và rồi tôi gặp bà, mẹ của Quân, bà Trà, bà đang ngồi trên chiếc ghế sofa bọc nhung màu xanh ngọc, tay cầm một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Bà không có vẻ đẹp dịu dàng, tần tảo như mẹ tôi. Vẻ đẹp của bà sắc sảo, mặn mà và đầy quyến rũ. Bà mặc một chiếc váy lụa màu đen tuyền, thứ vải mềm mại và bóng bẫy ôm lấy những đường công hoàn hảo của một người đàn bà đang ở độ tuổi chín mùi nhất. Mái tóc bà được uống lượng sóng cầu kỳ, đôi môi tô son đỏ mọng và từ bà toát ra một mùi hương nước hoa ngọt ngào, vừa sang trọng lại vừa đầy mời gọi. Khi thấy tôi, bà khẽ nhướng mày, đôi mắt được kẻ viền đen sắc lẹm nhìn tôi từ đầu đến chân. Cái nhìn đó không giống như cái nhìn của mẹ tôi, không có sự lo lắng hay dò xét. Nó là cái nhìn của một người đàn bà đang đánh giá một người đàn ông. Chào cháu. Bà cất tiếng, giọng nói trầm và mược như nhung. Cháu là nam, bạn của thằng Quân phải không? Bác có nghe nói nhắc về cháu nhiều. Tôi lúng túng gật đầu. Cổ họng bỗng dưng khô khóc. Tôi chưa bao giờ đối diện với một người phụ nữ nào như vậy. Bà hoàn toàn khác xa với mẹ tôi. Người cả đời chỉ biết đến những bộ đồ vải thô. Người mà đôi bàn tay đã chai sần vì làm lụng. Đôi bàn tay của bà Trà thì ngược lại, những ngón tay thon dài được sơn màu đỏ rượu, trên tay đeo một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Khi bà đứng dậy và bước về phía tôi, tôi gần như nín thở. Bà di chuyển uyển chuyển như một con mèo. Chiếc váy lụa khẽ lây động để lộ ra đôi chân thon thả ẩn hiện. Bà rót cho tôi một ly nước và khi đưa nó cho tôi, những ngón tay của bà đã vô tình chạm nhẹ vào tay tôi. Một luồng điện chạy dọc sóng lưng, da thịt bà mềm mại và mát lạnh. "Uống đi cháu." Bà mỉm cười. Một nụ cười khiến khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn ly ti, nhưng lại càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ của bà. "Cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Quân nó coi mẹ cháu như mẹ ruột thì cháu cũng đừng ngại mà coi bát như mẹ của mình." Câu nói đó nếu phát ra từ một người khác có lẽ sẽ rất bình thường. Nhưng từ miệng bà Trà với ánh mắt đầy ẩn ý đó, nó lại khiến tim tôi đập loạn lên. Mẹ của mình, hình ảnh của bà, một người mẹ sành điệu, quyến rũ, tự do, một hình ảnh đối lập hoàn toàn với người mẹ khắc khổ, lúc nào cũng chỉ biết lo toan của tôi, bỗng dưng gieo vào trong đầu tôi một mầm cây kỳ lạ. Tôi vội vã uống cạn ly nước rồi kiếm cớ cùng Quân lên phòng nó. Nhưng suốt cả buổi hôm đó, hình ảnh của bà Trà, mùi hương của bà và cái chạm tay vô tình đó cứ ám ảnh lấy tâm trí tôi. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn một người phụ nữ ngang tuổi mẹ mình bằng một ánh mắt khác, một ánh mắt không phải của một đứa con. Đó là một ánh mắt của sự tò mò, của sự choáng ngợp và của một thứ ham muốn tội lỗi vừa mới nhen nhóm. Kể từ buổi chiều, định mệnh hôm đó, thế giới trong tôi dường như bị đảo lộn. Hình ảnh của bà Trà, người mẹ quyến rũ của thằng Quân đã đóng một chiếc đinh vào tâm trí tôi. Một chiếc đinh vừa ngọt ngào lại vừa nhức nhối. Tôi trở về căn nhà quen thuộc của mình mà cứ ngỡ như bước vào một thế giới khác. Mùi giàu gió của mẹ sao hôm nay bỗng trở nên hắt và khó chịu đến thế. Tiếng bà cằn nhằn về việc tôi đi đâu về muộn sao hôm nay lại xa lạ và phiền nhiễu đến thế. Tôi nhìn đôi bàn tay thô ráp của mẹ đang gắp thức ăn cho mình rồi lại bất giác so sánh với những ngón tay thon dài được sơn màu đỏ rượu của bà trà. Một cảm giác tội lỗi len lõi trong lòng nhưng nó quá yếu ớt để có thể dập tắt đi ngọn lửa tò mò và khao khát vừa được nhang lên. Tôi bắt đầu viện cớ. Những cái cớ ngôn nghê của một thằng con trai mới lớn đang cố gắng che giấu bí mật đầu đời của mình. Tôi nói với mẹ tôi cần qua nhà quân học nhóm, cần mượn sách, cần thảo luận bài vỡ. Mỗi lần như vậy, mẹ tôi đều không một chút nghi ngờ. Bà còn giục tôi đi nhanh, dặn dò phải lễ phép với bát trà. Bà không hề biết con trai của bà đến đó không phải vì sách vỡ mà là để được hít thở chung một bầu không khí với người phụ nữ ấy, để được liếc trộm bóng hình của bà lướt qua trong ngôi nhà rộng lớn. Mỗi lần đến nhà quân, tim tôi lại đập thình thịt. Tôi giả vờ tập trung vào cuốn sách hay màn hình máy vi tính, nhưng đôi tai lại căng ra để lắng nghe tiếng bước chân của bà trên cầu thang, mắt thì lại liếc ngang liếc dọc, mong chờ được thấy bóng dáng bà. Bà Trà dường như cũng nhận ra sự chú ý đặc biệt của tôi. Bà không vạch trần, cũng không lãng tránh. Bà chơi một ván cờ tinh vi hơn nhiều. Bà bắt đầu tạo ra những cơ hội để chúng tôi được ở riêng. Khi Quân đang tắm, bà sẽ mang một đĩa trái cây vào phòng và ngồi lại hỏi hang tôi vài câu. Khi Quân chạy ra ngoài mua đồ, bà sẽ lại tình cờ đi ngang qua và bắt đầu một cuộc trò chuyện. Những cuộc trò chuyện của bà luôn bắt đầu một cách rất tự nhiên, nhưng lại kết thúc bằng một sự gợi mở đầy ẩn ý. Dạo này công việc của bác nhiều áp lực quá. Bà thở dài, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bồng bề. Ông nhà bác thì cháu biết rồi đấy, có bao giờ quan tâm đâu. Nhiều lúc ở trong căn nhà rộng lớn này mà cứ thấy cô đơn đến lạ. Bà nói, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào tôi, một cái nhìn như muốn xoáy sâu vào tâm can tôi, tìm kiếm sự đồng cảm. Bà khiến tôi cảm thấy mình không phải là một thằng nhóc 22 tuổi mà là một người đàn ông trưởng thành, một người duy nhất có thể lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của bà. Cháu thật khác so với những đứa trẻ bây giờ. Có lần bà nói khẽ mỉm cười, trông cháu chững chạt và biết suy nghĩ. Chắc mẹ cháu tự hào về cháu lắm. Những lời khen đó từ một người phụ nữ như bà còn có tác dụng hơn bất kỳ chất kích thích nào. Nó khiến tôi lâng lân, tự mãn và càng muốn chứng tỏ mình hơn nữa. Trong khi tôi đang say sưa với những cảm xúc mới mẻ và tội lỗi của mình thì ở nhà một sự thay đổi khác cũng đang âm thầm diễn ra. Quân ngày càng dành nhiều thời gian ở nhà tôi hơn. Nó không chỉ đến ăn cơm mà còn lăn xăn giúp mẹ tôi những việc lặc vặt. Cái bóng đèn trong bếp bị cháy, nó loay hoay thay giúp, cái chân bàn bị lung lay, nó cũng là người hị hục sửa lại. Nó mang về những câu chuyện vui ở trường, ở lớp khiến cho không khí bữa cơm gia đình tôi trở nên rộn rã hơn hẳn. Mẹ tôi. Người phụ nữ quanh năm chỉ biết đến con trai và bốn bức tường, dường như cũng trẻ lại. Bà cười nhiều hơn, ánh mắt không còn trủng sâu nỗi buồn như trước. Bà bắt đầu để ý đến cách ăn mặt của mình. Thay vì những bộ đồ cũ kỹ thường ngày, đôi khi bà lại mặc một chiếc áo hoa sáng màu hơn. Bà coi quân như con trai ruột. Nhưng trong sự quan tâm ấy, tôi cảm nhận được một niềm vui khác. Đó là niềm vui của một người đàn bà cô đơn. đã lâu bỗng dưng nhận được sự quan tâm, sự chú ý từ một người khác giới. Dù cho người đó chỉ đáng tuổi con mình, thằng Quân nó khéo tay thật. Mẹ tấm tắc khen khi nó vừa sửa xong cái quạt máy, lại còn hiền lành, biết quan tâm người lớn chẳng bù cho con, suốt ngày chỉ cắm đầu vào sách vỡ. Lời nói của mẹ khiến tôi khựng lại, có một sự khó chịu dâng lên trong lòng. Mẹ đang so sánh tôi với Quân. Vị trí độc tôn của tôi trong lòng mẹ dường như đang bị lung lay. Nhưng rồi cái cảm giác đó nhanh chóng bị hình ảnh của bà Trà xua đi. Tôi tự nhủ mẹ có quân bầu bạn thì càng tốt, tôi sẽ càng có nhiều tự do hơn, có nhiều thời gian hơn để chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Một thế giới có người đàn bà mang tên trà. Mầm cây ham muốn gieo vào tôi từ ngày hôm đó đã bắt đầu bén rễ. Nó không còn là một cảm xúc thoáng qua nữa mà đã lớn dần lên, mạnh mẽ và táo bạo. Tôi bắt đầu khao khát nhiều hơn là những cái nhìn trộm và những cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt. Tôi khao khát một cái chạm, một sự gần gũi, một điều gì đó vượt ra ngoài ranh giới của mối quan hệ bác cháu thông thường. Và dường như bà Trà cũng đang chờ đợi điều đó. Có những lời mời gọi không được thốt ra bằng lời mà bằng ánh mắt, bằng một cái chạm vô tình, bằng cả không gian được sắp đặt một cách đầy chủ đích. Đó là những lời mời gọi ngọt ngào nhất nhưng cũng nguy hiểm nhất bởi nó khiến con mồi tự nguyện bước vào chiếc bẫy đã giăng sẵn mà không hề hay biết. Liệu chàng trai trẻ trong câu chuyện của chúng ta có đủ tỉnh táo để nhận ra hay sẽ mùa quán lao vào như con thiêu thân thấy ánh đèn? Ngay sau đây, mời quý vị và các bạn cùng lắng nghe phần tiếp theo của câu chuyện Đổi mẹ cho nhau. Cơ hội mà tôi mong chờ đã đến vào một buổi tối thứ bảy. Mẹ tôi đi ăn Tân gia nhà một người họ hàng xa, còn Quân thì nhắn tin báo nó phải về quê, có việc gấp. Căn nhà của tôi bỗng trở nên trống trải và sự cô đơn quen thuộc lại ùa về. Nhưng ngay khi cảm giác đó vừa nhen nhóm thì điện thoại tôi rung lên, là một dãy số lạ. Tôi chần chừ một lúc rồi cũng bắt máy. Alo. Một giọng nói mược như nhung vang lên ở đầu dây bên kia. Giọng nói mà chỉ cần nghe một lần cũng đủ để tôi nhận ra. Nam phải không cháu? Bát trà đây. Tim tôi như hẩn đi một nhịp. Dạ cháu đây ạ. Có chuyện gì không bác? Tôi cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. Chẳng là cái máy tính ở phòng làm việc của bác tự dưng nó không lên nữa. Bác thì mù tiệt mấy cái này mà thằng Quân lại không có nhà. Cháu có bận gì không? Qua xem giúp bác một chút được không? Một cái cớ không thể hoàn hảo hơn. Tôi gần như buộc miệng đồng ý ngay lập tức nhưng vẫn kịp kìm lại giả vờ ngập ngừng. Dạ để cháu xem. Chắc là được ạ. Vậy tốt quá. Cảm ơn cháu nhiều nhé. Bà cúp máy, để lại tôi với một trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Tôi nói dối mẹ là qua nhà quân lấy ít tài liệu rồi vội vã thay quần áo. Tôi đứng trước gương chọn tới chọn lui, cuối cùng quyết định mặc một chiếc áo sơ mi trắng mà tôi nghĩ là trong mình chững chặt nhất. Tôi đến nhà bà trong một tâm trạng hỗn loạn, vừa háo hức, vừa lo sợ, lại vừa có cảm giác tội lỗi mơ hồ. Bà trà ra mở cửa. Bà không mặc những bộ đồ công sở sang trọng như tôi vẫn thường thấy. Thay vào đó, bà mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa satin màu rượu chát, thứ vải mềm mại dáng hờ hững vào cơ thể bà, lấp ló những đường cong đầy đặng và quyến rũ của một người đàn bà đang ở độ chính của nhan sắc. Mùi hương nước hoa quen thuộc của bà quấn lấy tôi ngay từ khi cánh cửa vừa mở ra. "Vào đi cháu." Bà mỉm cười, nụ cười có chút bí ẩn. "Bác phiền cháu quá. Ngôi nhà đêm nay thật khác, đèn chỉ được bật ở mức sáng vừa phải, thứ ánh sáng vàng ấm áp bao trùm lấy không gian. Một bản nhạc không lời Du Dương đang được phát ra từ chiếc loa nhỏ ở góc phòng. Bà dẫn tôi vào phòng làm việc, chiếc máy tính vẫn tối om. Tôi ngồi vào ghế, bắt đầu kiểm tra. Bà không rời đi, bà đứng ngay sau lưng tôi, hơi cúi người xuống để nhìn vào màn hình. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể bà phả vào gáy mình. Mái tóc bồng bình của bà khẽ chạm vào má tôi khiến toàn thân tôi cứng đờ. Mùi hương của bà, một sự pha trộn giữa hương hoa lang và gỗ đàn hương len lõi vào từng tế bào của tôi, khiến đầu óc tôi quay cuồng. Hóa ra chỉ là do dây cắm bị lỏng. Tôi cắm lại và chiếc máy tính khởi động bình thường. Ôi, may quá. Bà kêu lên một cách vui mừng. Đúng là có cháu thật tốt. Bà đặt tay lên vai tôi, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng lại như một luồng điện. hàng ngàn vôn chạy dọc sóng lưng. "Để cảm ơn cháu, bác mời cháu một ly rượu vang nhé." Bà nói rồi không đợi tôi trả lời, quay người đi về phía quầy rượu nhỏ. Bà trở lại với hai ly rượu đỏ thẩm trên tay. Bà đưa cho tôi một ly rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt chéo đôi chân thon thả được ẩn hiện dưới lớp váy lụa, uống với bát một ly cho ấm người. Bà nói, "Đôi mắt nhìn tôi không chớp." Chúng tôi nói chuyện, bà lại kể về nỗi cô đơn, về sự vô tâm của chồng, về những khát khao của một người phụ nữ bị bỏ quên. Bà nói bà ghen tỵ với mẹ tôi, ghen tỵ vì mẹ tôi có một đứa con trai luôn ở bên cạnh để quan tâm, chăm sóc. Nhiều lúc bác chỉ ước thằng Quân được một nửa như cháu thôi. Bà thở dài, ánh mắt mơ màn, chỉ khi nói chuyện với cháu, bác mới thấy mình thực sự được lắng nghe. Bà khẽ vươn người tới, đặt tay lên mua bàn tay tôi đang đặt trên bàn. Cảm ơn cháu vì đã lắng nghe bác. Da thịt bà mềm mại và mát lạnh. Tôi như hóa đá không dám thở mạnh. Con thú hoang trong lồng ngực tôi gầm gào đòi thoát ra. Ngay lúc đó điện thoại tôi reo là mẹ gọi con đang ở đâu đấy? Về ăn cháo khuya mẹ nấu này. Mẹ vừa về tới nhà. Giọng nói của mẹ kéo tôi ra khỏi cơn mê muội. Dạ con về ngay đây. Tôi vội vã đứng dậy. Bác ơi, cháu phải về ạ. Bà Trà có chút hục hẫn nhưng rồi cũng mỉm cười. Ừ, cháu về đi kẻo mẹ lo. Cảm ơn cháu tối nay nhiều nhé. Tôi gần như chạy ra khỏi căn nhà đó, không dám ngoảnh đầu nhìn lại. Tôi sợ nếu nhìn lại, tôi sẽ không thể rời đi được nữa. Về đến nhà, tôi thấy mẹ và Quân đang ngồi ở phòng khách xem tivi. Trên bàn là bác cháu Hành còn đang bốc khói. "Con về rồi đấy à?" Mẹ tôi tươi cười. Thằng Quân nó cũng vừa mới qua chơi. Nó mang cho mẹ hộp bánh mà nó nói là đặc sản ở quê nó đấy. Tôi nhìn mẹ, bà đang mặc một chiếc áo hoa mới, trên mái tóc còn kẹp một chiếc kẹp tóc nhỏ xinh mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Quân ngồi bên cạnh gọt táo cho mẹ tôi, miệng thì vẫn liến thoắng kể chuyện. Nhìn họ trông thật giống một gia đình. Một cảm giác khó chịu chợt dâng lên trong tồi. Đó là sự ghen tuông của một đứa con trai quen được là trung tâm của vũ trụ. Nay lại thấy mẹ mình vui vẻ bên một người khác, nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị dập tắt bởi hình ảnh của bà trà trong chiếc váy ngủ lụa và cái chạm tay bỗng rác. Tôi nhận ra mình không còn tư cách để ghen tuô nữa. Tôi đã tự nguyện bước chân ra khỏi thế giới của mẹ để bước vào một thế giới khác, một thế giới đầy cám dỗ và tội lỗi. Đêm đó tôi không tài nào ngủ được. Mùi hương của bà Trà vẫn còn vương vấn đâu đó nơi đầu ngón tay tôi. Lời mời gọi ngọt ngào của bà vẫn còn vang vọng bên tai. Tôi biết bức tường phòng thủ cuối cùng trong tôi đã sụp đổ. Tôi không còn muốn chống cự nữa. Tôi muốn luốn sâu hơn, muốn khám phá đến tận cùng thế giới bí ẩn của người đàn bà đó. Cơn dằn xé nội tâm đêm đó đã thiêu đốt tôi. Hình ảnh mẹ tôi cần mẫn bên bếp lửa và hình ảnh bà trà quyến rũ trong chiếc váy lụa liên tục giao tranh trong tâm trí tôi khiến tôi không tài nào chợp mắt nhưng càng cố gắng xua đuổi. Hình ảnh của bà trà lại càng trở nên rõ nét, mùi hương của bà lại càng trở nên nồng nàng. Ham muốn là một con thú hoang, một khi đã được ném mùi máu tươi, nó sẽ không bao giờ chịu quay trở lại chiếc lồng cũ kỹ nữa. Tôi biết mình không thể chống cự được nữa. Sáng hôm sau, tôi cầm lấy điện thoại, run rẩy nhắn một dòng tin cho bà. Tối qua cháu về có để quên cuốn sổ tay ở phòng làm việc của bác không ạ? Đó là một lời nói dối vụng về, một cái cớ không thể rõ ràng hơn. Trái tim tôi đập thình thịt khi chờ đợi hồi âm. Vài phút sau, điện thoại rung lên, bà không trả lời tin nhắn. "Bà gọi thẳng cho tôi, bác không thấy cuốn sổ nào cả." Giọng bà vẫn mược như nhung, nhưng lần này còn có thêm ý cười. "Hay là cháu cứ qua tìm thử xem." Lời nói đó như một ngọn đuốc châm vào đống rơm khô trong lòng tôi. Tối hôm đó, tôi lại nói dối mẹ. Tôi nói tôi cần đi gặp bạn để làm bài tập quan trọng, có thể sẽ về rất khuya." Mẹ tôi không nghi ngờ, chỉ dặn dò tôi đi đứng cẩn thận. Ánh mắt tin tưởng của bà như một mũi dao đâm vào lồng ngực tôi, nhưng nó không đủ sức để kéo tôi quay lại. Tôi lao ra khỏi nhà như một kẻ chảy trốn, nhưng thực chất là đang lao về phía chiếc lồng giam ngọt ngào của mình. Cánh cửa biệt thự vẫn mở ra bởi chính bà trà. Đêm nay bà còn táo bạo hơn. Bà mặc một chiếc áo choàn tắm bằng lụa mỏng màu trắng ngà, chỉ được thắt hờ hững ở eo. Mái tóc ước ác được quấn trong một chiếc khăn bông, vài lọn tóc con còn vươn nước rớt xuống bờ vai trần mịn màng của bà. Bà vừa mới tắm xong, mùi hương nước hoa thường ngày đã được thay thế bằng mùi sữa tắm thoan thoảng, một mùi hương trong trẻo nhưng lại càng khơi gợi và gần gũi hơn. "Cháu vào đi." Bà nói kéo tay tôi vào nhà. Cái chạm lần này không còn là vô tình nữa. Nó rõ ràng và đầy chủ đích. Bà không dẫn tôi vào phòng làm việc. Bà kéo tôi thẳng đến phòng khách. Nơi ánh đèn vàng vọt chỉ đủ soi sáng một khoảng không gian mờ ảo. Trên bàn một chai rượu vang đã được mở sẵn. Bác biết là cháu sẽ quay lại mà. Bà thì thầm, hơi thở ấm nóng phả vào tay tôi. Bà rót rượu, đưa cho tôi một ly, tay chúng tôi khẽ chạm vào nhau. Lần này tôi không còn rụt rè nữa. Tôi nắm lấy bàn tay bà, những ngón tay thon dài mềm mại, bà không rút lại mà còn khẽ xiết nhẹ tay tôi. Đêm đó, mọi ranh giới đều bị xóa nhọa. Tôi đã vượt qua cái ngưỡng của một đứa con trai ngoan, của một người cháu lễ phép. Bà Trà là một người đàn bà từng trải và đầy kỹ năng. Bà không vồ vập, bà dẫn dắt tôi một cách từ từ, biến sự tội lỗi trong tôi thành một niềm khao khát mãnh liệt. Trong vòng tay bà, tôi không còn là thằng nam khờ khạo nhúc nhát nữa. Bà khiến tôi cảm thấy mình là một người đàn ông thực thụ, một người có thể mang lại khoái lạc và lấp đầy nỗi cô đơn cho một người phụ nữ đẹp. Giữa những cơn mê cuồng, hình ảnh mẹ tôi chợt thoáng qua khiến tôi khựn lại một giây. Nhưng rồi vòng tay của bà trà và những lời thì thầm bên tai. đã nhanh chóng kéo tôi chìm sâu hơn vào vũngn lậy của nhục dục. Tôi đã ở lại nhà bà đêm đó. Khi tôi tỉnh dậy vào sáng sớm hôm sau, bà vẫn đang ngủ say bên cạnh. Gương mặt xinh đẹp dù không son phấn vẫn toát lên một vẻ quyến rũ chết người. Một cảm giác hỗn loạn xâm chiếm lấy tôi. Vừa có sự mãn nguyện của một kẻ vừa được ném trái cấm, lại vừa có nỗi sợ hãi và ghê tởm chính bản thân mình. Tôi vội vã mặc quần áo và lẻn ra khỏi nhà như một tên trộm, không dám gây ra một tiếng động nhỏ. Tôi về đến nhà khi trời còn chưa sáng hẳn, cả người tôi nồng nặt mùi nước hoa của đàn bà và mùi rượu. Tôi vội vàng vào nhà tắm, xả nước thật mạnh lên người, cố gắng gột rửa đi những dấu vết tội lỗi. Nhưng tôi biết có những thứ đã bám vào da thịt, vào tâm hồn tôi sẽ không bao giờ có thể rửa sạch được. Bước ra khỏi phòng, tôi thấy mẹ đã dậy. Bà đang ở trong bếp nấu đồ ăn sáng. Con về rồi đấy ạ. Tối qua làm bài xong muộn thấy con. Bà quay lại nhìn tôi và tôi giật mình khi thấy trên mái tóc đen đã điểm vài sợi bạc của mẹ đang cài một chiếc kẹp tóc ngọc trai nhỏ xinh. "Mẹ, cái kẹp tóc này." Tôi lắp bắp. Mẹ tôi bất giác đưa tay lên tóc, khuôn mặt có chút ửng hồng, một nét e thẹn mà đã rất lâu rồi tôi không thấy ở bà. A, cái này là của thằng Quân nó tặng, nó bảo thấy đẹp nên mua cho mẹ, dặn mẹ cài lên cho trẻ ra. Bà nói, giọng có chút ngượng ngùng, nhưng ánh mắt lại không giấu được niềm vui. Đúng lúc đó, cánh cửa nhà mở ra. Quần bước vào, tay cầm một túi đồ ăn sáng. Con chào mẹ. Con mua xôi cho mẹ đây. Nó nói rồi quay sang tôi. Mày về rồi đấy à? Mày sao mày ở đây giờ này? Tôi hỏi. Một sự khó chịu dâng lên trong lòng. Thì ta mang đồ ăn sáng cho mẹ. Ta qua từ sớm thấy mẹ đang tưới cây ngoài sân nên vào phụ một tay. Nó nói một cách thản nhiên. Trước khi rời đi, nó quay sang ôm nhẹ lấy vai mẹ tôi. Một cái ôm rất nhanh nhưng lại có phần triều mến hơn mức bình thường. Con đi học đây mẹ nhé. Chiều con lại qua. Mẹ tôi cười nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện. Tôi đứng như trời trồng. Đêm qua tôi đã ở trong vòng tay mẹ của nó. Còn sáng nay nó lại ở đây thân thiết với mẹ của tôi. Tặng bà kẹp tóc, ôm bà một cách đầy tình cảm. Sự hoáng đổi nghiệt ngã này khiến tôi cảm thấy chóng mặt. Tôi đã nghĩ mình là kẻ chủ động đi săn tìm những trải nghiệm mới lạ. Nhưng giờ đây tôi mới nhận ra có lẽ tôi cũng chỉ là một con tốt trong một ván cờ mà tôi không thể nào kiểm soát được. Sau đêm định mệnh đó, cuộc sống của tôi bị tách làm hai. Một nữa là thằng Nam, đứa con trai ngoan của bà Lan, vẫn đi học đúng giờ, vẫn ăn những bữa cơm đàm bạc mẹ nấu, vẫn vân dạ lễ phép. Nửa còn lại là một người đàn ông bí mật của bà Trà, một kẻ chìm đắm trong những cuộc hẹn hò vụng trộm, trong hương nước hoa đắt tiền và những đụng chạm xác thịt đầy mê hoặc. Tôi bắt đầu nói dối một cách thành thục. Những lời nói dối không còn vụng về như trước. Chúng được tính toán kỹ lưỡng hơn, được bọc trong những lý do chính đáng hơn. Tôi nói dối mẹ là phải ở lại thư viện làm luận văn, nhưng thực chất là đang ở trong căn phòng ngủ sang trọng của bà Trà. Tôi nói dối mẹ là đi giả ngoại cùng lớp qua đêm, nhưng thực chất là đang cùng bà đến một khu nghỉ dưỡng yên tĩnh ở ngoại thành. Mỗi lời nói dối trôi qua, cảm giác tội lỗi trong tôi lại vơi đi một chút, thay vào đó là sự tự mãn của một kẻ đang kiểm soát được cuộc đời mình. Nhưng tôi đâu biết rằng chính tôi mới là người đang bị kiểm soát. Bà tra không chỉ cho tôi những đam mê thể xác, bà còn trói buộc tôi bằng một sợi dây vô hình của sự thao túng tâm lý. Bà không bao giờ ghen tuô hay tra hỏi, nhưng bà luôn biết cách khiến tôi cảm thấy mình có trách nhiệm với hạnh phúc của bà. Nếu tôi có lỡ hẹn, bà sẽ không giận dỗi, chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn, bác ở nhà một mình, tự nhiên thấy buồn quá, chỉ một câu nói đó thôi cũng đủ khiến tôi bỏ dở mọi việc để chạy đến bên bà. Bà mua cho tôi những món đồ đắt tiền, một chiếc đồng hồ hiệu vài chiếc áo sơ mi hàng nhập khẩu. Cháu là một người đàn ông trưởng thành rồi, phải ăn mặc cho tươm tất chứ. Bà nói tay mân mê cổ áo mới của tôi. Những món quà đó vừa làm tôi sung sướng lại vừa khiến tôi cảm thấy mình là một kẻ mắc nợ, một món nợ tình cảm và vật chất mà tôi không biết phải trả bằng cách nào ngoài việc tiếp tục ở bên bà. Mối quan hệ của tôi với bà Trà càng luốn sâu thì khoảng cách giữa tôi và mẹ lại càng xa. Tôi bắt đầu cáu kỉnh với những sự quan tâm của mẹ. Một câu hỏi, "Con đi đâu về muộn thế cũng đủ khiến tôi gắt gỗng. Con lớn rồi, mẹ đừng quản con nữa. Tôi không còn kiên nhẫn để ngồi nghe mẹ kể những chuyện không đầu không cuối. Tôi thấy căn nhà của mình thật ngột ngạt, mùi dầu gió của mẹ thật khó chịu. Thế giới của bà trà với rượu vang, nhạt nhẹ và hương thơm quyến rũ mới là nơi tôi thuộc về. Tôi cũng bắt đầu lãng tránh thằng quân. Mỗi khi đối diện với nó, cảm giác tội lỗi lại trổi dậy một cách mạnh mẽ. Tôi không thể nhìn thẳng vào mắt nó mà không nghĩ đến việc mình đang lén lút qua lại với mẹ nó. Những cuộc trò chuyện giữa chúng tôi trở nên gượng gạo. Chúng tôi không còn chia sẻ với nhau mọi bí mật như trước nữa. Tình bạn thân thiết bao năm giờ chỉ còn lại một cái vỏ bọc trống rỗng. Trong khi tôi đang mãi mê xây dựng mạng lưới dối trá của mình thì mối quan hệ giữa quân và mẹ tôi lại phát triển theo một cách mà tôi không thể ngờ tới. Họ không chỉ là bác cháu cô con nữa, họ đã trở thành những người bạn tâm giao. Quân tìm thấy ở mẹ tôi sự ấm áp của một gia đình mà nó chưa bao giờ có. Nó có thể kể cho mẹ tôi nghe mọi chuyện từ việc học hành, bạn bè cho đến những nỗi buồn về gia đình tan vỡ của nó. Mẹ tôi ngược lại tìm thấy ở quân một người để lắng nghe, để trúc bầu tâm sự. Bà kể cho nó nghe về những năm tháng vất vả nuôi tôi một mình, về những nỗi cô đơn của một người đàn bà quá bụa, những điều mà bà chưa bao giờ kể với tôi. Tôi còn nhớ có một buổi tối tôi về nhà. Đi ngang qua phòng khách thấy mẹ và Quân đang ngồi nói chuyện. Mẹ tôi đang khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má đã có nhiều nếp nhăn. Quân không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, đưa cho mẹ tôi một chiếc khăn giấy, rồi khẽ đặt tay lên vai bà, vỗ về an ủi. Khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy mình như một người ngoài cuộc trong chính căn nhà của mình. Người đáng lẽ phải ở đó an ủi mẹ, lắng nghe mẹ lại là tôi. Nhưng tôi đã không làm thế. Tôi đã bỏ mặt mẹ trong sự cô đơn của bà để chạy theo những ham muốn của riêng mình. Và giờ đây, thằng bạn thân của tôi đang làm thay tôi việc đó. Một sự ghen tuô và mặc cảm tội lỗi cùng lúc dâng lên, tạo thành một cơn bão trong lòng tôi. Tôi lẳng lặng bước về phòng, đóng sập cửa lại. Tôi đã có một người mẹ mới, một thế giới mới. Nhưng tại sao khi nhìn thấy mẹ mình được người khác quan tâm, tôi lại cảm thấy đau đớn và mất mát đến thế? Mạng lưới dối trá mà tôi dày công tạo ra, tôi cứ ngỡ nó sẽ cho tôi tự do, nhưng hóa ra nó lại là một nhà tù đang từ từ siết chặt lấy tôi, khiến tôi mất đi những điều quý giá nhất. Lời nói dối dù được che đậy kỹ càng đến đâu cũng giống như một vết nứt trên mặt kính, chỉ cần một tác động nhỏ, một sự cố ngoài ý muốn, vết nứt đó sẽ lan rộng ra và làm vỡ tan tất cả. Trong mối quan hệ tội lỗi và vụng trộm, người ta thường tự huyễn hoặc mình rằng mọi thứ vẫn đang trong tầm kiểm soát. Cho đến khi thực tế phủ phàn gõ cửa và bắt họ phải đối diện với nguy cơ bị lật tẩy. Liệu sự bình yên giả tạo mà các nhân vật đang có sẽ kéo dài được bao lâu? Mời quý vị cùng lắng nghe phần tiếp theo. Sự táo bạo của tôi ngày một lớn dần theo sự dẫn dắt của bà Trà. Tôi không còn cảm thấy sợ hãi hay tội lỗi như lúc đầu nữa, thay vào đó là cảm giác của một kẻ chinh phục. Một người đàn ông có thể nắm trong tay một người phụ nữ xinh đẹp, sành điệu mà bao kẻ khác phải ao ước. Tôi bắt đầu lui tới nhà bà một cách thường xuyên hơn, thậm chí đôi khi còn liều lĩnh ở lại dù biết rằng Quân có thể về bất cứ lúc nào. Sự nguy hiểm đó giống như một thứ gia vị, khiến cho mối quan hệ của chúng tôi càng thêm phần kích thích. Một buổi chiều nọ, tôi đang ở trong phòng ngủ của bà. Chúng tôi vừa trải qua những giây phút nồng nàng và đang nằm bên nhau, tận hưởng sự yên tĩnh giả tạo. Tôi đã quá quen với việc này và bắt đầu mất đi sự cảnh giác. Bất chợt, có tiếng xe hơi chạy vào sân, theo sau là tiếng cổng sắc mở ra ken két. Chết rồi, tôi giật bắn mình, là xe của Quân. Bà Trà có chút giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có của một người từng trải. Bình tĩnh nào? Bà đặt ngón tay lên môi tôi. Đàn ông gì mà nhát thế? Nó lên phòng nó ở trên tầng sẽ không vào đây đâu. Cứ nằm đi. Nhưng tôi không thể bình tĩnh được. Tiếng bước chân của Quân đã vào đến nhà. Tim tôi đập như trống trận. Nếu nó phát hiện ra tôi ở đây trong phòng ngủ của mẹ nó, trong tình trạng này thì mọi thứ sẽ chấm hết. Em phải đi. Tôi thì thầm, vội vã tục xuống giường, cuốn cuồng tìm quần áo của mình. Bà Trà khẽ thở dài, vẻ mặt có chút bực bội vì cuộc vui bị phá đám. Bà chỉ cho tôi lối ra cửa sau. Xuyên qua nhà bếp, tôi vơ vội đống quần áo, vừa mặc vội vừa rón rén bước đi. Tiếng quân gọi, "Mẹ ơi, con về rồi." Vang lên từ phòng khách khiến tôi càng thêm hoảng loạn. Tôi lao ra khỏi cửa sau, chạy một mạch ra khỏi khu vườn và không dám ngoảnh đầu lại. Mãi đến khi đã đi được một đoạn xa, tôi mới dừng lại thở dốc, tim vẫn còn đập loạn xạ. Cảm giác kích thích của sự vụng trộm giờ đây đã hoàn toàn bị thay thế bởi nỗi sợ hãi đến tột cùng. Tôi đã thoát được trong gan tất. Về đến nhà, tôi cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, nhưng trong lòng vẫn còn chưa hết bàn hoàng. Mẹ tôi thấy sắc mặt tôi không tốt liền lo lắng hỏi hang. "Con sao thế?" Trong mặt xanh sao vậy? Dạ không có gì đâu mẹ, chắc tại con học nhiều nên hơi mệt. Tôi nói dối, lời nói dối đã trở thành một phản xạ tự nhiên, mẹ tôi tin ngay. Bà không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đi pha cho tôi một ly nước cam. Bà đặt ly nước xuống bàn, khẽ thở dài, "Dào này mẹ thấy con cứ như người mất hồn. Hay là có chuyện gì ở trường?" À, tôi định phủ nhận nhưng rồi mẹ lại nói tiếp, giọng đầy tâm sự, con xem thằng Quân đấy, nó cũng bằng tuổi con, gia đình lại không được trọn vẹn mà lúc nào cũng thấy nó vui vẻ lạc quan. Nó tội nghiệp lắm con ạ. Mẹ nghe nó kể, hồi nhỏ nó sợ bóng tối lắm, đến giờ đi ngủ vẫn phải để một cái đèn con ở góc phòng, chắc tại thiếu hơi cha từ bé. Lời nói của mẹ như một nhát búa dán mạnh vào đầu tôi. Tôi sửng người. Chuyện quân sợ bóng tối, chuyện nó phải để đèn khi ngủ. Đó là một bí mật mà ngay cả tôi, thằng bạn thân hai mươi mấy năm của nó cũng chưa bao giờ được nghe kể. Vậy mà mẹ tôi lại biết điều đó chứng tỏ Quân và mẹ đã thân thiết đến mức nào. Họ đã chia sẻ với nhau những câu chuyện thầm kín đến mức nào. Một cảm giác vừa xa lạ vừa tức giận bỗng dâng lên trong tôi. Đó không đơn thuần là sự ghen tỵ của một đứa con mà là cảm giác của một kẻ cảm thấy lãnh địa của mình đang bị xâm chiếm. Mẹ là của tôi, căn nhà này là của tôi. Tại sao mẹ lại đi chia sẻ sự quan tâm, lắng nghe của mình cho một người ngoài? Tại sao Quân lại có thể dễ dàng có được những điều mà tôi với tư cách là một đứa con lại đang dần đánh mất? Mẹ mình đang bị chiếm đoạt, một ý nghĩ độc ác và ích kỷ lóe lên trong đầu tôi. Tôi nhìn mẹ, người phụ nữ đã dành cả đời cho tôi, giờ đây đang vui vẻ kể về một đứa con trai khác với một sự quan tâm không hề che giấu. Cơn hoảng loạn vì suýt bị phát hiện lúc nãy giờ đã tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa ghen tuô âm ỷ. Thế giới hai mặt mà tôi đang sống, tôi cứ ngỡ mình là người điều khiển cuộc chơi. Nhưng giờ tôi mới nhận ra, trong lúc tôi mãi mê với người mẹ mới của mình thì người con trai mới của mẹ tôi cũng đang dần thay thế vị trí của tôi. Sự cân bằng mong manh đã bị phá vỡ. Tôi biết một cơn bảo tố đang âm thầm hình thành. Cái gai nghi ngờ và ghen tuô cắm vào lòng tôi từ hôm đó bắt đầu mưng mủ. Tôi không còn nhìn quân bằng ánh mắt của một thằng bạn thân nữa. Trong mắt tôi, nó là một kẻ xâm lược, một kẻ đang từ từ đánh cấp đi thứ quý giá nhất của tôi. Tình yêu thương và sự quan tâm của mẹ. Tôi bắt đầu để ý đến từng cử chỉ, từng hành động của nó. Tôi thấy khó chịu khi nó tự nhiên ra vào nhà tôi như nhà của nó, khi nó gọi mẹ tôi một cách thân thương và đặc biệt là khi mẹ tôi nhìn nó bằng ánh mắt trều mến mà đáng lẽ chỉ dành cho tôi. Tôi bị cuốn vào vòng xoáy của những cảm xúc tiêu cực đó mà quên mất rằng chính tôi mới là kẻ phản bội trước, là kẻ đã tự nguyện từ bỏ vị trí của mình để chạy theo những ham muốn tội lỗi. Cùng lúc đó, mối quan hệ của tôi và bà Trà cũng bắt đầu có những vết trạng. Sau lần Xuyết bị phát hiện, tôi trở nên cẩn trọng và sợ sệt hơn. Tôi không còn dám liều lĩnh đến nhà bà thường xuyên nữa. Điều đó khiến bà Trà không vui. Bà không còn ngọt ngào, dịu dàng như trước, thay vào đó là những lời hờn dỗi, trách móc đầy tính kiểm soát. Dạo này em bận rộn quá nhỉ, đến mức không có thời gian cho người đàn bà cô đơn này nữa sao? Bà nói qua điện thoại, giọng điệu vừa mỉa mai vừa như một lời buộc tội. Tôi nhận ra thứ bà cần ở tôi không phải là tình yêu hay sự đồng cảm mà là một công cụ để lấp đầy khoảng trống, một sự hiện diện để khỏa lấp nổi cô đơn và khẳng định sức hấp dẫn của mình. Tôi chỉ là một món đồ chơi mới mẻ của bà. Và khi món đồ chơi đó không còn nghe lời nữa, bà bắt đầu thấy khó chịu. Bi kịch ập đến vào một buổi chiều thứ bảy. Một tuần sau cái ngày tôi suýt bị bắt quả tan, Quân nói với tôi rằng nó có hẹn đi xem phim với bạn gái nên sẽ không qua nhà tôi ăn cơm được. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Một mặt tôi không phải đối diện với nó. Mặt khác đó là một cái cớ hoàn hảo để tôi có thể đến với bà Trà. Tôi lừa mẹ rằng mình cần đến thư viện cả tối. Tôi đến nhà bà Trà. Nhưng khác với mọi lần, bà không đón tôi bằng nụ cười hay vòng tay nồng ấm. Bà chỉ ngồi trên sofa, gương mặt lạnh lùng, tay cầm ly rượu. "Anh đến rồi à?" Bà nói. Giọng xa cách. Chưa kịp để tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra, bà ném lên bàn một chiếc đồng hồ. Đó là chiếc đồng hồ hiệu mà bà đã mua tặng tôi. Chiếc đồng hồ tôi luôn đeo trên tay. "Cái này sao nó lại ở đây?" Tôi sững sờ. Anh nên tự hỏi mình câu đó đi. Bà nhếch mép cười, một nụ cười cay đắng. Thằng Quân nó tìm thấy trong phòng tôi. Nó hỏi tôi tại sao đồng hồ của bạn thân nó lại ở trong phòng ngủ của mẹ nó. Máu trong người tôi như đông lại. Tôi đứng như trời trồng, không nói được lời nào. Vậy là hết. Mọi thứ đã vỡ lỡ. Nó nó nói gì nữa không? Tôi lắp bắp hỏi. Hy vọng nếu kéo một tia hy vọng mong manh. Nó không nói gì cả. Nó chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng và ghê tởm rồi bỏ đi. Có lẽ bây giờ nó đang trên đường đến tìm anh đấy. Bà Trà nói, giọng thản nhiên đến tàn nhẫn. Bà không hề có một chút hối lỗi hay lo lắng. Dường như với bà, đây chỉ là một ván cờ đã đến lúc kết thúc. Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên bần bật. Là quân gọi. Tôi không dám nghe máy. Tôi biết điều gì đang chờ đợi mình. Tôi lao ra khỏi nhà bà trà, đầu óc trống rỗng. Tôi phải về nhà, phải đối mặt với nó. Vừa về đến đầu ngõ, tôi đã thấy Quân đứng đợi trước cửa nhà tôi. Vẻ mặt nó không còn hiền lành, vui vẻ như thường ngày, thay vào đó là một sự tức giận, đau đớn và căm hờn. Nó nhìn thấy tôi, không nói một lời, lao tới và tung một cú đấm thẳng vào mặt tôi. Tôi loạn choạn ngã xuống đất, khóe miệng rách ra, vị máu tanh nồng tràng trong khoan miệng. Thằng khốn nạn nó gầm lên. Mày dám làm cái chuyện đồi bại đó với mẹ tao sao? Mày có còn là con người không? Tôi đứng dậy, lao vội vết máu trên mép. Sự sợ hãi ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự tức giận và cảm giác bị dồn vào chân tường. "Mày nói ai đồi bại?" Tôi hét lại, sự ghen tuô dồn nén bấy lâu nay bùng nổ. "Mày xem lại mày đi. Mày thì hay ho lắm chắc. Mày suốt ngày lãng vãn ở nhà tao làm gì? Mày cũng suốt ngày quấn lấy mẹ tao còn gì. Mày cũng đang cố chiếm lấy mẹ của tao đấy. Thôi. Lời nói vừa thốt ra, tôi đã thấy hối hận, nhưng đã quá muộn. Gương mặt Quân biến sắc, sự tức giận của nó vụt tắt, thay vào đó là một nỗi đau đớn đến tột cùng. Nó nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Mày mày nói cái gì? Tao nói không đúng à? Mày tặng bà ấy kẹp tóc, mày ôm ấp bà ấy, mày đang cố thay thế vị trí của tao trong cái nhà này. Tôi gào lên như một kẻ điên, rút hết mọi sự ích kỷ, ghen tuô của mình lên đầu nó. Quân không đánh tôi nữa. Nó chỉ đứng đó nhìn tôi bằng ánh mắt vừa căm phẫn vừa khinh bỉ. Tao đã coi mày là anh em, tao đã coi mẹ mày như mẹ của tao. Nhưng tao đã nhầm, mày không xứng đáng có một người mẹ như vậy." Nó nói giọng ráo hoảnh rồi quay người bỏ đi. Tình bạn bao nhiêu năm của chúng tôi chính thức tan vỡ sau câu chửi rủa độc địa và ích kỷ của tôi. Tôi đứng một mình giữa con ngõ vắn. Cú đấm của quân vẫn còn đau nhói, nhưng vết thương trong lòng còn đau đớn hơn gấp bội. Cơn bão đã thực sự ập đến và nó đã cuốn phăng đi tất cả. Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với kênh Radio Ngọc Tuyết. Các bạn thân mến, khi một người bị dồn đến bước đường cùng của sự tuyệt vọng, khi tất cả những gì họ tin tưởng đều sụp đổ, họ sẽ làm gì? Họ sẽ tìm kiếm một điểm tựa, một nơi trú ẩn để vượt qua cơn bảo tố. Nhưng trong những giây phút yếu lòng nhất, con người ta lại thường đưa ra những lựa chọn sai lầm nhất, tìm đến những nơi trú ẩn vốn không dành cho mình. Và có những sai lầm, một khi đã phạm phải sẽ vĩnh viễn không còn đường lui. Mời quý vị cùng lắng nghe phần tiếp theo của câu chuyện Sau cuộc ẩu đã, tôi không về nhà. Tôi không thể đối diện với mẹ, không thể giải thích cho bà về vết rách trên khóe miệng hay về tình bạn vừa tan vỡ của tôi. Đầu óc tôi trống rỗng, bước chân vô định. Và rồi trong cơn hỗn loạn đó, tôi lại tìm về nơi duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến. Tôi quay lại căn biệt thự của bà Trà. Tôi trở lại đó không phải với tư cách của một người tình mà như một kẻ thất trận tìm nơi trú ẩn. Bà Trà có vẻ không ngạc nhiên khi thấy tôi quay lại với bộ dạng thảm hại. Bà không hỏi han không an ủi, bà chỉ lặng lẽ rót cho tôi một ly rượu mạnh rồi kéo tôi vào lòng. Vòng tay của bà đêm nay không còn nồng nàng đam mê mà lạnh lẽo và đầy tính chiếm hữu. Bà như một con nhện giăng sẵn tơ và chờ đợi con mồi. Khi đã mệt mỏi, cùng quẩn sẽ tự chui đầu vào lưới. Và tôi một cách vô thức đã tự nguyện trở thành con mồi đó. Tôi gục ngã hoàn toàn trong vòng tay bà, tìm kiếm một sự quên lãng tạm bợ trong men rượu và xác thịt. Tôi muốn dùng những thứ đó để khỏa lấp đi cảm giác tội lỗi, nỗi đau vì bị phản bội và cả sự ghê tởm chính bản thân mình. Tôi đã hoàn toàn rơi vào vòng tay của bà Trà, không phải bằng tình yêu mà bằng sự tuyệt vọng. Cùng lúc đó, Quân sau khi bỏ đi từ nhà tôi cũng lang than trong vô định. Tình bạn thân thiết nhất đã phản bội nó. Người mẹ mà nó yêu thương lại khiến nó cảm thấy ghê tởm. Nó mất đi hai điểm tựa quan trọng nhất trong đời. Và trong nỗi đau đớn cùng cực đó, nó lại tìm về nơi mà nó vẫn luôn ao ước có được sự ấm áp thật sự. Nó tìm đến mẹ tôi. Trời bắt đầu đổ mưa, cơn mưa rào mùa hạ xối xả như trút nước. Quân đến trước cửa nhà tôi, cả người ước sủng, gương mặt tái nhợt và thất thần. Mẹ tôi vừa nghe tiếng chuông cửa đã vội chạy ra. Nhìn thấy bộ dạng của Quân, bà hốt hoảng. Quân, trời ơi, con làm sao thế này? Bà vội kéo nó vào nhà, lấy khăn lau khô tóc cho nó, giọng đầy lo lắng. Có chuyện gì xảy ra với con? Thằng Nam đâu? Hai đứa cãi nhau phải không? Nghe đến tên tôi, đôi vai của Quân bắt đầu run lên bần bật. Nó không kìm nén được nữa, gục vào lòng mẹ tôi và khóc nức nở như một đứa trẻ. Nó khóc cho tình bạn đã mất, khóc cho sự phản bội của người mẹ, khóc cho tất cả những tổn thương mà nó phải chịu đựng. Mẹ tôi bằng năng của một người mẹ, chỉ biết ôm chặt lấy nó, vỗ về tấm lưng đang run rẩy. Không sao, không sao rồi, có mẹ đây rồi, con đừng khóc nữa. Bà cứ lặp đi lặp lại câu nói đó. Giọng bà cũng nghẹn ngào. Bà thương quân thật sự thương đứa trẻ bất hạnh thiếu thốn tình thương, giờ đây lại phải chịu thêm một cú sốc lớn. Đêm đó, cơn mưa càng lúc càng to, sấm chớp rền vang. Quân không thể về được và mẹ tôi cũng không nở để nó về trong tình trạng như vậy. Bà nấu cho nó một bát cháo gừng nóng hổi, dục nó đi tắm rồi lấy cho nó một bộ quần áo cũ của tôi để thay. Họ ngồi với nhau trong phòng khách, ngoài trời là mưa dong bảo tố. Trong nhà chỉ có hai tâm hồn đang tan vỡ và cô đơn. Quân kể cho mẹ tôi nghe mọi chuyện, nó không giấu giếm điều gì. Mẹ tôi sững sờ bàn hoàng. Bà không thể tin được đứa con trai mà bà hết mực yêu thương lại có thể làm ra một chuyện đồi bại như vậy. Bà vừa giận, vừa xấu hổ vừa đau đớn. Bà nhìn Quân thấy tội nghiệp cho nó và cũng thấy có lỗi với nó. Nếu bà quan tâm đến con trai mình hơn, có lẽ mọi chuyện đã không đi đến nước này. Trong cơn mưa lạnh lẽo và nỗi đau tột cùng, ranh giới giữa tình thương của một người mẹ và sự đồng cảm của hai con người cô đơn bỗng trở nên mong manh. Khi Quân trong cơn yếu đuối nhất nắm lấy tay mẹ tôi và nói, "Chỉ có mẹ là người duy nhất đối xử tốt với con, trái tim cô đơn bao năm của mẹ tôi đã tan chảy." Bà ôm lấy nó, một cái ôm an ủi, nhưng cái ôm đó kéo dài hơn bình thường, hơi ấm của cơ thể, giọt nước mắt hoa lẫn và sự cộng hưởng của hai tâm hồn đang tổn thương cùng cực đã đẩy họ đi quá giới hạn. Đó không phải là ham muốn xác thịt thấp hèn, đó là sự nương tựa vào nhau trong tuyệt vọng, là nỗ lực vô vọng để lấp đầy những khoảng trống quá lớn trong lòng. Và trong đêm mưa gió định mệnh ấy, họ đã cùng nhau phạm phải một sai lầm. một sai lầm không bao giờ có thể cứu vãn được nữa. Bình minh chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Tôi tỉnh dậy trong căn phòng sang trọng nhưng xa lạ, bên cạnh là một thân thể ấm áp nhưng tâm hồn lại xa cách vạn dặm. Bà Trà đã dậy, bà đang ngồi trước bàn trang điểm, khẽ ngâm nga một điệu nhạc nào đó trong khi Tô Son. Bà không còn là người đàn bà yếu đuối cô đơn cần tôi che chở nữa. Giờ đây, trong mắt bà chỉ còn sự thỏa mãn của một kẻ chiến thắng, bà đã trả thù được người chồng tệ bạc bằng cách qua lại với một chàng trai trẻ, đã lấp đầy được sự trống rỗng của mình bằng thể xác của tôi. Và khi mọi chuyện vỡ lỡ, bà không hề có một chút tổn thương. Người duy nhất tan nát trong ván cờ này là tôi và Quân. "Em dậy rồi à?" Bà nói. Mắt vẫn không rời khỏi tấm gương. Uống chút nước đi rồi về đi, kẻo mẹ em lại lo." Giọng bà thản nhiên như đang nói chuyện với một người qua đường, không còn sự mời gọi, không còn những lời thì thầm ngọt ngào. "Tôi chỉ là một công cụ đã hết giá trị sử dụng, một sự trống rỗng đến ghê người xâm chiếm lấy tôi. Tôi nhận ra mình đã sai lầm như thế nào. Tôi đã lao vào mối quan hệ này để tìm kiếm sự mới lạ, để thoát khỏi sự ngột ngạt ở nhà, để chứng tỏ mình là một người đàn ông. Nhưng cuối cùng tôi chẳng nhận được gì. Ngoài sự nhục nhã và cảm giác bị lợi dụng, tôi không có được tình yêu, chỉ có sự chiếm hữu. Tôi không có được sự trân trọng, chỉ có sự thỏa mãn nhục dục. Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhớ mẹ tôi gia giết. Tôi nhớ mùi dầu gió quen thuộc, nhớ những lời cằn nhằn của bà, nhớ cả bác cháu hành bà nấu vội khi tôi đi đâu về khuya. Đó mới là tình yêu thương thật sự, một tình yêu vô điều kiện mà tôi đã ngu ngốc chối bỏ. Tôi phải về nhà, tôi phải xin lỗi mẹ, phải cầu xin sự tha thứ của bà. Tôi mặc vội quần áo, không nói với bà Trà một lời nào, lao ra khỏi căn biệt thự lành lẽo đó, như chạy trốn khỏi một cơn ác mộng. Bầu trời sau cơn mưa đêm qua trong vắt. Không khí buổi sớm mai trong lành và mát mẻ. Tôi rảo bước trên con đường quen thuộc về nhà, trong lòng nhen nhóm một hy vọng mong manh về sự hàng gắn. Tôi sẽ thú nhận tất cả, sẽ chấp nhận mọi sự trừng phạt của mẹ. Miễn là bà tha thứ cho tôi, miễn là tôi được quay trở lại làm đứa con trai bé bỗng của bà. Nhưng khi tôi vừa rẽ vào con ngõ nhà mình, hy vọng mong manh đó đã bị dập tắt một cách tàn nhẫn, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc lầm lũi bước ra từ chính cánh cổng nhà tôi. Là quân, trông nó còn thảm hại hơn cả tôi. Quần áo xộc sệch, mái tóc rối bời, gương mặt thất thần vô hồn. Nó bước đi như một cái bóng, không hề nhận ra sự hiện diện của tôi dù chỉ cách nó vài bước chân, trái tim tôi thắt lại. Nó đã ở nhà tôi cả đêm qua. Và rồi tôi nhìn thấy mẹ tôi. Bà đứng ở ngay ngưỡng cửa, nhìn theo bóng quân cho đến khi nó khuất hẳn. Bà không khóc, nhưng gương mặt bà còn tệ hơn cả khóc. Nó tái nhợt, vô hồn và trủng sâu một nỗi dằn vặt xấu hổ đến tột cùng. Bà đứng đó, hai tay bấu chặt vào khung cửa như thể nếu không làm vậy, bà sẽ ngã quỵ. Bà không nhìn thấy tôi, ánh mắt bà nhìn vào một khoảng không vô định, một khoảng không chứa đầy tội lỗi, mọi thứ sụp đổ. Đầu óc tôi quay cuồng, câu nói độc địa mà tôi đã gào vào mặt nó trong cơn điên loạn tối qua. "Mày cũng suốt ngày quấn lấy mẹ tao còn gì. Giờ đây đã hiện hữu như một lời nguyện tàn khóc. Tôi đã không sai. Tôi chỉ không ngờ rằng lời nói lúc nóng giận của mình lại trở thành sự thật theo cách nghiệt ngã và kinh tởm đến như vậy. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, không thể tiến lên cũng chẳng thể lùi lại. Căn nhà đó nơi tôi đã từng muốn quay về để tìm sự tha thứ, giờ đây đã trở thành một nơi ô uế, một hiện trường của tội lỗi. Người mẹ mà tôi muốn ôm vào lòng để xin lỗi. Giờ đây, tôi không còn đủ can đảm để đối diện. Tôi đã phạm tội với mẹ của bạn tôi và bạn tôi cũng đã làm điều tương tự với mẹ của tôi. Chúng tôi đã đổi mẹ cho nhau theo một cách không thể nào bi kịch hơn. Tôi không biết mình đã đứng chôn chân ở đó bao lâu. Nắng sớm bắt đầu gay gắt nhưng tôi chỉ cảm thấy một cái lạnh buốt xương chạy dọc sóng lưng. Hình ảnh mẹ tôi đứng chết lặng ở cửa và bóng dáng lầm lủi của quân cứ thay nhau hiện về tra tấn tâm trí tôi. Tôi đã đánh mất tất cả, mất đi người bạn thân nhất, mất đi sự trong sạch của chính mình. Và giờ đây, tôi mất đi cả người mẹ mà tôi yêu thương nhất. Cánh cửa nhà tôi, nơi tôi từng muốn chạy về để tìm sự cứu rỗi. Giờ đây đã trở thành một cánh cửa địa ngục mà tôi không dám bước qua. Tôi bỏ đi, lang than khắp các con phố mà không có một điểm đến. Vài ngày sau, tôi và Quân gặp lại nhau. Đó không phải là một cuộc hẹn. Chúng tôi tình cờ chạm mặt nhau ở một quán cà phê vắn. Cả hai đều gầy rọc đi, đôi mắt thâm quần và trủng sâu sự mệt mỏi. Cú đấm hôm trước dường như đã là sự giải tỏa cuối cùng. Giờ đây, giữa chúng tôi chỉ còn lại một sự ai em lặng nặng nề và cay đắng. Chúng tôi ngồi đối diện nhau, không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng những viên đá va vào thành ly lanh canh đến não lòng. Mãi sau, Quân mới lên tiếng, giọng nói khàn đặc và ráo hoảnh, không còn một chút cảm xúc. Giờ thì chúng ta huề rồi nhỉ? Nó nhìn tôi một cái nhìn trống rỗng. Mày có mẹ tao, tao có mẹ mày. Cả hai chúng ta đều là những thằng khốn nạn như nhau. Tôi không thể cãi lại vì đó là sự thật. Nó nói tiếp, giọng như một lời tự thú. Tao đã từng ghen tỵ với mày. Vì mày có một người mẹ thật sự. Tao đã muốn thử cảm giác đó. Nhưng tao đã sai rồi. Tao đã phá hủy tất cả. Chúng tôi không nói thêm gì nữa. Không có lời xin lỗi nào được thốt ra. Vì chúng tôi biết mọi lời xin lỗi giờ đây đều vô nghĩa. Chúng tôi đã cùng nhau đẩy những người mẹ của mình vào bi kịch, đã hoán đổi vị trí cho nhau và cuối cùng chẳng ai trong chúng tôi có được hạnh phúc. Chúng tôi đã mất mẹ, mất bạn và mất đi cả chính bản thân mình. Đó là lần cuối cùng tôi và nó nói chuyện với nhau. Cuộc sống sau đó là những chuỗi ngày trượt dài trong vô định. Tôi thoáng thấy bà trà một lần. Bà đang ngồi trong một quán cà phê sang trọng. bà đang cười nói vui vẻ với một chàng trai trẻ khác. Một chàng trai có lẽ cũng đang bị mê hoặc bởi vẻ đẹp và sự từng trải của bà như tôi ngày trước. Bà không hề hứng gì với bà, tôi và Quân chỉ là những cơn gió lã thoáng qua để làm dịu đi nỗi cô đơn tạm thời của bà. Khi cơn gió đã qua, bà lại tiếp tục cuộc sống của mình, tiếp tục đi tìm những cuộc vui mới. Còn mẹ tôi, bà đã hoàn toàn suy sục. Căn nhà của tôi giờ đây lúc nào cũng ai em lặng, một sự ai em lặng đến đáng sợ. Mùi dầu gió không còn nữa, tiếng cằn nhằn cũng không còn nữa. Mẹ tôi tự nhốt mình trong phòng. Bà không nói chuyện với tôi, gần như không ăn uống, bà chỉ ngồi đó như một cái bóng câm lặng, chìm trong nỗi dằn vặt và xấu hổ. Tình yêu thương của bà dành cho tôi. Thứ tình yêu từng khiến tôi ngột ngạt. Giờ đây đã biến thành một bức tường băng giá ngăn cách giữa hai mẹ con. Tôi đã từng khao khát tự do, khao khát thoát khỏi sự kiểm soát của bà. Giờ tôi có tự do rồi. Một sự tự do tuyệt đối và đáng sợ trong một nấm mồ lạnh lẽo được gọi là nhà. Tôi đứng giữa căn phòng khách quen thuộc mà giờ đây trở nên xa lạ. Tôi đã nhận ra một cách muộn màn và đau đớn rằng việc cố gắng lấp đầy khoảng trống cô đơn trong tâm hồn bằng những mối quan hệ sai trái, bằng những ham muốn tội lỗi, cuối cùng sẽ không dẫn đến đâu cả ngoài sự hủy diệt. Chúng tôi đã bắt đầu bằng việc muốn đổi mẹ cho nhau trong tâm tưởng và rồi chúng tôi đã biến nó thành sự thật theo cách kinh hoàng nhất. Cuối cùng cả hai chúng tôi đều trở thành những đứa trẻ mồ côi. Mồ côi ngay khi mẹ của mình vẫn còn đang hiện hữu. Thưa quý vị, câu chuyện của chúng ta đã đi đến một hồi kết thật buồn và ám ảnh. Nó là một lời cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta về sự mong manh của những mối quan hệ và về hậu quả khôn lường khi để sự cô đơn và những ham muốn lệch lạc giận lối. Đôi khi khoảng trống trong tâm hồn không thể được lấp đầy bằng một người khác mà phải được chữa lành từ chính bên trong. Một phút yếu lòng, một bước chân sai lầm có thể đẩy chúng ta vào một con đường không thể quay đầu để rồi khi nhận ra thì tất cả đã quá muộn màng. Cảm ơn quý vị và các bạn đã lắng nghe. Đừng quên nhấn nút đăng ký kênh Radio Ngọc Tuyết và để lại những dòng bình luận của mình về câu chuyện này nhé. Xin chào và hẹn gặp lại.

Comments

Popular posts from this blog

Super Sexy Animal Print Bikini Try On - Mia Huffman Try Ons

Sexy Latina & Asian Mommy Bikini Try On - Mia Huffman Try Ons

Asian Fashion Model Showcasing Intimate Apparel

  Asian model, lingerie photography, fashion portrait, intimate apparel, professional modeling, studio photography, fashion editorial, contemporary design, elegant styling, luxury lingerie, designer underwear, fashion shoot, portrait session, commercial photography, brand photography, fashion industry, modeling portfolio, professional photoshoot, fashion marketing, lingerie collection, intimate fashion, style photography, fashion campaign, editorial shoot, modern fashion, sophisticated styling, beauty photography, fashion model, lingerie brand, artistic portrait, fashion commercial, contemporary style, professional model, fashion photography, studio session